Bị lừa 2 tỷ và hành trình đi tìm công lý - Kinh nghiệm để đời trong lĩnh vực: Nhà đất, giang hồ, luật sư, toà án... đủ các thể loại

Bị lừa 2 tỷ và hành trình đi tìm công lý - Kinh nghiệm để đời trong lĩnh vực: Nhà đất, giang hồ, luật sư, toà án... đủ các thể loại

12/11/2021 13:05:07

  • Cảm giác bị lừa 2 tỷ nó như thế nào?
  • Tiền đem cho vay có đòi được không?
  • Giấy tờ đất đã sang tên, liệu có lấy nhà được không?
  • Vay tiền không trả là dân sự hay hình sự?
  • Lấy đất người khác đem đi cầm, xong bỏ trốn không trả nợ, có phạm tội hay không?
  • Toà án xét xử thắng kiện, yêu cầu con nợ trả tiền, liệu có thi hành án được không?
  • Giang hồ đòi nợ, có uy tín hay không?
  • Điểm giống nhau giữa dân xã hội, luật sư và xxx là gì?

Xin phép review hành trình 3 năm của em: Từ 1 thằng nhân viên vô tư, sáng đi làm, chiều đi nhậu trở thành 1 thằng rành ruột các thủ tục pháp lý, đất đai, chơi với đủ các loại người, từ hình sự, giang hồ, tội phạm, cho đến cò đất, luật sư, toà án…

Đồng thời thay đổi cả cách nhìn nhận của em về hệ thống pháp lý, pháp luật, về người nghèo, về dân xã hội và các mánh khoé, chiêu trò của từng ngành nghề.

Để thuận tiện cho các bác theo dõi, em sẽ chia sự việc theo từng chủ thể, tất cả đều diễn ra vào cùng 1 khoảng thời gian từ 2018 cho đến nay.

Các bác có thể comment, góp ý, tư vấn cho em. Có thể tham khảo trường hợp của em để rút kinh nghiệm cho các vấn đề sau này nếu có gặp phải.

 

CHAP 1: THẰNG HẬU GÒM – KHỞI NGUỒN CỦA TẤT CẢ MỌI CHUYỆN

Năm 2018, em đang là 1 thằng nhân viên quèn trong 1 công ty nước ngoài, lương lậu cũng khá, đủ ăn chứ ko đủ nhậu, nhưng nằm trong vùng an toàn, phúc lợi tốt. Em cũng đã lập gia đình, và có 2 con nhỏ, sống chung với mẹ. Mọi chuyện vẫn sẽ bình yên diễn ra nếu ko có sự xuất hiện của thằng Hậu gòm, 1 thằng cò đất khốn nạn nhất mà em từng biết.

Mẹ em có 1 cô giúp việc, làm cho nhà em cũng trên dưới 20 năm, rất quý, xem như người trong nhà. Cô có 1 thằng em, chính là thằng Hậu gòm. Trước nó làm nghề thợ hồ, sau sức khoẻ ko tốt nên chuyển qua làm cò đất.

Sơ qua về thằng Hậu gòm, giống như cái nickname của nó, người ốm, dong dỏng cao, da đen, má hóp. Thường xuyên mặc quần jean và cái áo khoác sọc caro rộng phùng phình. Hàm răng ố vàng và hơi thở cực kỳ hôi, đặc điểm chung của các con nghiện thuốc lá.

Biết mẹ em có 1 khoản tiết kiệm đang gửi ngân hàng nên trong những lúc em đi làm thì nó sang nhà em, rù rì to nhỏ với mẹ, xúi mẹ em cho vay tiền theo hình thức công chứng chuyển nhượng giấy đất. Nó ba hoa các thứ rằng lãi suất cao hơn ngân hàng rất nhiều, từ 2-4%/tháng, mình cầm giấy đất nên coi như nắm đằng chuôi, con nợ sẽ ko dám trốn hay bậy bạ.

Mưa dầm thấm lâu, mẹ em cũng nghe nó nói xuôi tai. Thêm tin tưởng nó là em ruột của cô giúp việc, nên mẹ em cùng với nó đi đến 1 căn nhà của người vay đầu tiên. Sau 1 đoạn đường dài, vòng vèo qua 2, 3 ngỏ hẻm nhỏ thì cũng đến nơi.

Đó là 2 căn nhà nằm đối diện bờ sông, trước mặt là con đường 2m chưa được bê tông hoá. Tiếp đón mẹ em và thằng Hậu là 1 người đàn bà da ngăm, má hóp và đặc biệt có đôi mắt nhìn rất dữ tợn. Cố làm ra vẻ thân thiện hết sức có thể, bà Liên sai mấy đứa nhỏ đi kêu cà phê cho khách uống, và đon đã mời khách vào nhà, ngồi ghế và bật quạt cho mát.

Nhìn sơ qua căn nhà ko có gì giá trị, nếu ko muốn nói là sập xệ. Nền nhà xi măng cũ mèm, trần mái tole, vách tường cũ kỹ, ẩm thấp. Giá trị nhất có lẽ chỉ là cái tivi đặt giữa nhà, trên cái tủ kính, trước bộ bàn ghế đã phai màu cũ kỹ. Căn nhà kế bên là khá khang trang, tươm tất do mới xây, được ốp gạch và cửa sắt kéo.

Chỉ qua căn nhà kế bên, bà Liên nói căn nhà đó là mới xây cho thằng Luyến, con trai cả của bà, vì nó lấy vợ ra riêng. Chồng bà Liên là ông Tám, 1 người đàn ông cục mịch, nghiện rượu và lúc nào cũng cau có. Ông bà còn 2 thằng con nữa, tên là Luyền và Tuấn Anh. Luyền đã có vợ, còn Tuấn Anh thì chưa. Cả đại gia đình tổng cộng 10 người, bao gồm trẻ nhỏ, sống chung trong 2 căn nhà 137.5m2.

Nhìn sơ qua nhà 1 lượt, mẹ em cầm tờ giấy đất photo lên xem và hỏi:

- Vậy chị định vay bao nhiêu?

Bà Liên trả lời như đã thuộc lòng từ trước:

- Dạ, chị làm ơn làm phước cho em vay 400 triệu. Như chú Hậu có nói thì em chấp nhận lãi suất là 3.5%/tháng. Hàng ngày gia đình em đi ghe cào (chỉ ra 3 chiếc ghe đậu trước nhà), bán cho chợ cá cũng được 1-2 triệu, chi xài trong gia đình còn dư lại 500 – 700k, em để dành lên đó, tuyệt đối ko đụng tới để cuối tháng gửi cho chị 14 triệu. Em chỉ vay trong 6 tháng, sau đó em hốt hụi, với gần Tết có người nhà ở nước ngoài gửi tiền về, thì chị cho em chuộc lại giấy ạ

- Cả nhà chị có đồng ý cho mình mang giấy đất đi vay ko?

- Dạ đồng ý chứ chị, mấy cái này đâu có làm lén được, mang tội chết. Bữa ra công chứng em sẽ dẫn cả nhà theo để ký tên cho chị yên tâm. Trước đây em cũng có vay ngân hàng nhưng phải vừa trả gốc, vừa trả lãi nên em xin rút ra để vay ngoài cho tiện.

Nhìn vào các trang A4 được đóng dấu chằng chịt sau tờ giấy đất, chứng tỏ bà Liên và ông Tám đã mang giấy đi thế chấp ra vô ngân hàng nhiều lần. Và bà Liên có vẻ là người chủ xướng thì đã nắm rõ đường đi nước bước, còn ông Tám thì chỉ im lặng ngồi nghe, lâu lâu ráng nặn ra 1 nụ cười gượng gạo.

Hỏi thêm 1 vài câu nữa, xong mẹ em và Hậu gòm lên xe về nhà. Trên xe, mẹ em đã quyết định là ko làm kèo này. Thứ nhất, bà Liên nói chuyện ko đáng tin, hay khen mẹ nhìn phúc hậu, làm việc phúc đức. Thứ hai, gia đình này chỉ trong chờ vào thu nhập từ 3 chiếc ghe cào. Nếu chẳng may thất thu hay bị công an bắt thì lấy tiền đâu trả nợ.

Thằng Hậu gòm cũng nói thêm vào rất nhiều, cố gắng thuyết phục mẹ em rằng đây là kèo thơm, bỏ qua sẽ rất uổng. Nhưng với kinh nghiệm làm ăn lâu năm, mẹ em có 1 sự quyết đoán rất cao, và những lời đường mật của Hậu gòm lại càng khiến mẹ em nghi ngờ về “kèo thơm” này.

Thấy coi bộ ko thể lay chuyển được mẹ, Hậu gòm chuyển mục tiêu sang em. Chiều hôm đó, nó hẹn em ra café, và kể về việc nó và mẹ em đang cầm đất để lấy lãi, và toàn bộ câu chuyện buổi sáng nay.

- Kèo này thơm dữ lắm thơm, gia đình đã đi vay ngân hàng nhiều lần, chứng tỏ có khả năng trả nợ tốt. Anh đã điều tra rồi, nhà này hiền lành, lại rất sợ mất đất. Mà giá trị miếng đất này hiện tại ít gì cũng 800 triệu, chưa bao gồm 2 căn nhà. Mình cho vay có 400 triệu, ngta ko sợ thì mình làm gì phải sợ, em thấy anh nói có đúng ko?

- Mẹ em cũng cao tuổi rồi. Người già thì hay lo sợ, rủi ro các thứ. Nên đôi khi bỏ qua cơ hội. Chỗ anh em mình trẻ, nói chuyện với nhau dễ hiểu. Nói thiệt chứ kèo này quăng ra cả đống người xúm vô giành. Em mà ko chớp lấy là mất cơ hội.

- Nhà này đang vay ở ngoài lãi 5%/tháng mà ngta đóng đều đặn. Nay nhờ gặp được chỗ nhà mình, kêu lãi suất rẻ hơn nên người ta mang ơn dữ lắm. Coi như mình làm phúc cho người ta vậy đó.

Bỏ qua vẻ ngoài nhìn như thằng nghiện, Hậu gòm rất có tài thuyết phục. Hoặc là 1 thằng nhân viên chưa va chạm như em rất dễ xuôi lòng. Nên em đã hỏi lại mẹ về việc này. Mẹ em nhìn em và nói, kèo này mẹ ko thấy tin tưởng nên mẹ ko làm, nếu con thấy đây là cơ hội tốt thì con cứ bàn với vợ, 2 vợ chồng cân nhắc rồi cùng quyết định. Mẹ ko cấm cản, cũng ko ủng hộ.

Coi như được mẹ bật đèn xanh, tối đó em bàn với vợ, và dẫn chứng những điều mà thằng Hậu gòm vừa vẽ ra vào buổi chiều. Sau khi bàn bạc, 3 ngày sau em alo cho thằng Hậu gòm, đồng ý cầm kèo này.

Sáng hôm sau, như đã hẹn với Hậu gòm, em mang 400 triệu đến văn phòng công chứng.

Tại đây, em gặp gia đình bà Liên, ông Tám cùng với 2 người con trai, là Luyền và Tuấn Anh. Bà Liên vừa gặp em đã đon đã chào hỏi, không quên cám ơn em rất phúc đức, vì giúp gia đình bà trả bớt tiền lãi hàng tháng. Em hỏi Luyến, con trai cả đâu? Thì bà Liên nhanh nhảu trả lời rằng hôm nay nó đi ghe cào, lo lamn2 để kiếm tiền trả nợ, nên ko đến được.

Một lát sau, có 2 người đàn bà khác đến, cầm theo giấy đất của bà Liên. Hậu gòm nhanh nhanh đẩy em vào phòng công chứng, ở đó đã có sẵn 4 bộ hợp đồng với đầy đủ thông tin của 2 bên. Sau khi ký hợp đồng công chứng chuyển nhượng QSDĐ, bà Liên, ông Tám, Luyền và Tuấn Anh còn ghi thêm cho em 1 tờ giấy nhận tiền 400 triệu, cam kết sẽ hoàn trả sau 06 tháng.

Do trước giờ chưa từng làm qua các thủ tục này nên Hậu gòm đưa qua, em coi sơ rồi ký chứ cũng ko thắc mắc hay hỏi gì thêm. Phần nhiều là vì tin tưởng, nó là em của cô giúp việc, ko lẽ nó gạt mình (đây là 1 sai lầm em ko bao giờ tự tha thứ cho bản thân mình).

Sau khi ký các giấy tờ xong thì em để tiền lên bàn. Hai người đàn bà lạ mặt ngay lập tức chộp lấy và bỏ vào máy đếm. Hậu gòm thì gom các hợp đồng, giấy nhận tiền và giấy CNQSDĐ đưa cho em, không quên xin thêm 500k cho bà Liên, gọi là lấy lộc. Em cầm tất cả, cho vào 1 bìa sơ mi rồi ra về, sau khi nghe 1 tràng lời khen về phúc đức và tốt bụng từ bà Liên, mà không ngờ rằng đã bắt đầu những chuỗi ngày cho cả gia đình.

 

CHAP 2: KÉO DÀI CHUỖI NGU NGỤC

À em quên 2 chuyện. Thứ 1, hôm ra văn phòng công chứng, em có nhờ 1 thằng bạn xăm trổ đi cùng, nói là tiền của thằng này bỏ ra cho vay. Mục đích là để dằn mặt cả thằng Hậu gòm và gia đình bà Liên, kiểu “Đừng có lộn xộn với tụi tui, ko thì tới công chuyện à”.

Thứ 2, hôm giao tiền 400 triệu, em đã trừ tiền lãi tháng đầu là 14 triệu (quy luật cho vay tiền lãi đóng trước).

Thấm thoát đã hết 1 tháng trôi qua, em nhớ rất rõ, đó là ngày 14 tháng 7 năm 2018. Em gọi cho bà Liên nhắc đã gần đến ngày trả nợ. Tút tút tút, gọi 3 lần, ko bắt máy (khác hẳn lúc đang chuẩn bị cho vay, chưa kịp tới hồi chuông thứ 2 đã alo tôi nghe nè chú)

Em cũng nghĩ chắc bả đang bận đi ghe hay buôn bán gì đó. Lát sau, em gọi lại thì bà Liên bắt máy. Nội dung em xin tóm tắt lại, còn bác nào muốn nghe toàn bộ câu chuyện (nhiều cuộc gọi em gom lại thành 1 video) thì em có post lên youtube (link bên dưới), các bác nghe tận tai cho em đỡ mỏi tay ạ 

 

TÓM TẮT:

Em hỏi nợ tiền lãi, bà Liên nói do ghe cào đi ra sông cái, bị đứt cái máng cào cá (các bác lưu ý nhớ thật kỹ chi tiết này giúp em, sau này sẽ có chuyện hay) nên đang lu bu lắm. Rồi đứt cái máng cào nên chưa có tiền đóng lãi, xin ứng tiền lãi đóng đầu. Em nói ko đc thì bà Liên kêu e mượn giùm tiền để đóng, lãi suất bả chịu. Em ậm ừ xong cúp máy. Xong em quay sang gọi cho mẹ, hỏi mẹ thấy như thế nào? Mẹ em nói nghề ghe người ta rất kiêng kỵ vụ trục trặc như vầy, kiểu tâm linh sao đó nên chắc bả ko dám nói dóc đâu, con coi đc thì giãn cho ngta 5, 7 bữa. Em nghe lời mẹ.

Lát sau bà Liên chủ động gọi em, hỏi mượn thêm 6 triệu (cho chẵn 20 triệu) để trục vớt cái cào cá lên. Em khá bất ngờ vì tự dưng chưa đóng lãi mà còn mượn thêm. Em từ chối khéo thì bà Liên than khổ, mưa bão kiếm tiền khó lại mắc cái eo. Nếu ko mượn đc của em thì vay nóng bên ngoài rất cao, chịu ko nổi. Đồng thời cam kết tháng sau sẽ hốt hụi để đóng lãi và trả tiền cho em đầy đủ.

Sau khi confirm tổng số tiền tháng sau bà Liên phải trả cho em (14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn + 14 triệu tiền lãi tháng mới = 34 triệu), em quyết định giấu mẹ, giấu vợ để cho bả mượn 6 triệu (ko tính lãi). Đây chính xác là số tiền ngu nhất em từng chi ra trong suốt cuộc đời em. Để rồi sau này, mỗi đêm trước khi ngủ, khi nghĩ đến từng lời nói của bà Liên, em đều giận sôi gan đến ko thể ngủ được.

Khúc sau em chỉ nhà của em cho bà Liên lại (đã cắt để bảo mật thông tin), đây cũng là 1 cái ngu ngục mà em tức đến muốn đấm ngực hộc máu.

 

LINK:

 

Bài học cho các bác, nếu muốn đi vào con đường cho vay:

  • 1: là từ chối hẳn, ko cho vay dù chỉ 1k.
  • 2: là phải ác, nếu ko ác được thì đừng bao giờ cho vay tiền. Dù là bạn bè, người thân hay bất cứ người nào khác.

 

CHAP 3: MẤT THÊM 11 TRIỆU TIỀN NGU

Rồi 1 tháng nữa trôi qua, lại đến ngày đóng lãi, bà Liên lại im lặng, em gọi cũng ko nghe máy. À mà có nghe, nhưng bả đưa cho con dâu nghe máy, và nói mẹ em đi công chuyện, bỏ điện thoại ở nhà.

Em lúc này cũng ko nghi ngờ gì, vì cũng còn tin bả, chắc bả lu bu đi ghe cào hoặc công việc gì đó, lát sau sẽ gọi lại thôi.

Xong trễ mấy ngày, cũng im hơi lặng tiếng, em kêu thằng Hậu gòm định ngày mai lên nhà bả để nói chuyện coi sao. Thế là tầm 30 phút sau, bà Liên gọi lại. Không 1 câu xin lỗi, bà Liên nói rằng có 1 người môi giới tìm được 1 chủ tiền khác, muốn cho bả vay lại 550 triệu, lãi suất rẻ hơn nên chắc nay mai bả sẽ đáo hạn khoản vay bên em. Màn kịch này chính xác là do thằng Hậu gòm dựng nên, phối hợp cùng bà Liên, mục đích là muốn chiếm đoạt khoản vay 400 triệu, em xin tóm tắt như sau:

 

CÂU CHUYỆN THẰNG HẬU GÒM VÀ BÀ LIÊN DỰNG NÊN:

Chủ tiền cho vay mới sợ bà Liên vay tùm lum, ko đáng tin nên chỉ muốn cho vay khi cầm giấy đất bản gốc trên tay (giấy đất em đang giữ), cho nên bà Liên nhờ em ra huỷ bỏ công chứng cũ, thằng môi giới sẽ chi cho em 4 triệu gọi là tiền dịch vụ. Sau đó em ra quán café ngồi, chủ tiền chồng tiền cho bả, xong bả ra trả cho em 400 triệu tiền gốc, kèm theo 20 triệu (14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn) còn tiền lãi tháng mới phát sinh thì bà Liên XIN. Em nói không chắc là chủ tiền duyệt cho tiền lãi phát sinh, nhưng em sẽ ráng xin cho bả (giả bộ để cho xong việc).

 

THỰC TẾ:

Không có chủ tiền nào ở đây cả, thằng Hậu gòm và bà Liên dựng nên câu chuyện này mục đích để em ra ký huỷ công chứng, coi như về pháp lý em ko còn liên quan hay mua bán gì miếng đất bả và gia đình đang ở. 4 triệu tiền dịch vụ đưa ra chỉ là mồi câu để em đánh mất 400 triệu của mình.

Vậy tiếp theo diễn ra như thế nào?

Phúc đức ông bà để lại, em cảm thấy vô lý khi chưa nhận tiền mà đã ký huỷ công chứng, nên em từ chối. Cảm thấy ko ăn đc em, nên bà Liên đổi qua phương án khác. 1 lúc sau (chắc đã hội ý với thằng Hậu gòm), bà Liên gọi lại cho em, nói đã thoả thuận xong với chủ tiền, và họ đồng ý ngày mai sẽ ra công chứng và chồng tiền.

Tuy nhiên, bà Liên đề nghị em cho mượn thêm ít tiền để xoay xở và đóng hụi. Số tiền bả đề nghị là 8 triệu đồng. Em thật sự không hiểu, lúc đó em ăn gì mà ngu ngục ko chịu nổi. Nếu ngày mai bả đã có tiền thì mắc gì hôm nay lại mượn em thêm (Lúc đó đã 16h chiều). Tuy nhiên, do quá tin tưởng vào lời nói của bà Liên, nên em cũng đồng ý cho bả mượn. Thế là bả bắt đầu vẽ ra thêm, tính là 14 triệu tiền lãi cũ + 6 triệu tiền mượn + 4 triệu cho em tiền dịch vụ, tổng cộng là 24 triệu, nên giờ em cho bả mượn thêm hẳn 11 triệu nữa đi, xong mai bả sẽ trả em tổng cộng 435 triệu.

 

LINK CUỘC GỌI:

 

Các lần gặp mặt em đều quay video lại, ghi giấy tay đầy đủ. Sau khi lấy tiền xong, thì lại 1 tràng cám ơn và khen phúc đức dành cho mẹ và vợ em (lúc đó em ko có ở nhà, nhờ vợ đưa tiền giúp).

Và tất nhiên, sang ngày hôm sau, không có chủ tiền hay cuộc công chứng nào xảy ra cả. Tất cả đều biến mất, giống như số tiền em đã đưa ra cho bà Liên.

 

CHAP 4: HÉ LỘ ĐƯỜNG DÂY MÓC NGOẶC VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG ĐỂ CHIẾM DỤNG VỐN NGÂN HÀNG

Qua hôm sau, sáng 7h em tranh thủ ăn sáng uống café, xong đến ngay văn phòng công chứng, nhờ các cô nhân viên xinh xinh soạn sẵn bộ huỷ hợp đồng công chứng. Xong xuôi cũng đã 8h, em gọi ngay cho bà Liên, bả ậm ừ xong nói là lát khi nào người ta đến thì người ta cho hay. Đợi đến 11h, em vẫn chưa thấy ai đến, kể cả bà Liên. Vừa lo vừa tức, em gọi liên tục thì bà Liên ko bắt máy. Nên em bỏ về nhà.

Đến chiều, em gọi tiếp thì bà Liên bắt máy, và báo cho em là chủ tiền nói không đủ tiền nên không làm nữa. Em như phát hoả lên, nói bả người lớn mà nói chuyện ko uy tín, bả cũng nói xuôi xuôi cho em dịu lại. Những câu nói cứ lặp đi lặp lại như thôi miên em, làm em nhớ mãi chắc cho đến hết cuộc đời này.

Xong bả chốt lại 2 vấn đề, nhưng trong 2 vấn đề đó, tuyệt nhiên, ko hề nhắc đến khoảng tiền nợ + mượn thêm của em:

  • 1: Em tìm giúp bả kèo khác để bả sang tên qua cho người khác, mà yêu cầu phải lãi nhẹ hơn để bả dễ đóng (giống bà cố nội chưa)
  • 2: Bả sẽ tìm ngân hàng để đưa miếng đất này vào làm hồ sơ vay.

 

LINK CUỘC GỌI:

Em nghe xong chán hẳn, vì bà Liên đã liên tục thất hứa. Nhưng cố gắng nghe lời bả thêm 1 lần, đợi thêm 1 tuần xem sao. Vì em nghĩ ko lẻ bả và gia đình ko sợ mất nhà cửa sao?

---

Đến đây các bác chưa biết sẽ thắc mắc, sao ngay từ đầu ko đi vay ngân hàng cho nhẹ lãi, lại dễ trả?

Em sẽ tiết lộ chi tiết quy trình vay bằng giấy đất, và mánh khoé của bọn cò đất khi móc nối với nhân viên tín dụng, từ đó có thể khiến cho những người chỉ vay vài chục triệu mà có thể mất luôn nhà/đất về tay ngân hàng. Thậm chí bị công an cưỡng chế.

 

QUY TRÌNH THẾ CHẤP GIẤY "CHỨNG NHẬN QUYỀN SỬ DỤNG ĐẤT" VAY NGÂN HÀNG:

Đầu tiên, phải có giấy đất (tất nhiên), sau đó là chủ thể đứng vay. Chủ thể đứng vay phải là người đứng tên trên giấy đất, và có thể chứng minh được có thu nhập thường xuyên và hợp lý thì mới được cho vay.

Thế nào là thu nhập thường xuyên và hợp lý? Đó là tổng thu nhập nhận được thường xuyên, định kỳ hàng tháng, có hợp đồng lao động, thoả thuận mua bán, số sách ghi chép thu chi,v.v…

Để được cho vay thì [TỔNG THU NHẬP] phải bằng hoặc lớn hơn [SỐ TIỀN TRẢ GỐC LÃI HÀNG THÁNG] + [TỔNG CHI TIÊU CỦA NGƯỜI VAY/CÙNG VAY VÀ NGƯỜI PHỤ THUỘC]

Ví dụ: Vay số tiền 500 triệu, lãi suất 6%/năm trong 10 năm thì 1 tháng phải trả tiền gốc là 4,160k, lãi là 2,500k. Vậy thì TỔNG THU NHẬP ít nhất phải là 4,160k + 2,500k + 10,000k (chi tiêu cho 2 vợ chồng) = 16,660k/tháng.

Nếu chủ thể đứng vay có thể chứng minh bằng lương, thu chi qua sổ sách, mua bán… rằng mình có thu nhập hơn 17 triệu/tháng thì sẽ được duyệt vay.

Sau khi được duyệt vay thì chủ thể và ngân hàng sẽ ra công chứng, sang tên trên giấy đất (trang A4 rời bấm vào). Sau khi giấy đất được chính thức sang tên thì ngân hàng sẽ đưa vào kho (tài sản thế chấp) và tiến hành giải ngân số tiền 500 triệu cho chủ thể.

Hàng tháng chủ thể phải đóng gốc lãi theo hợp đồng tín dụng. Nếu trễ hạn sẽ bị đánh giá vào nhóm nợ xấu. Nếu không trả thì ngân hàng sẽ thưa ra toà và nhờ thi hành án cưỡng chế tài sản thế chấp (nhà/đất theo giấy CNQSDĐ) để bán đấu giá phát mãi.

Nếu quy trình chặt chẽ như vậy thì sao ngân hàng bị gạt được? Ko đủ năng lực tài chính sao mà đi vay được? Rồi bộ người ta ko sợ mất nhà sao?

Mời các bác tham khảo bên dưới

 

MÁNH KHOÉ MÓC NỐI VỚI NHÂN VIÊN TÍN DỤNG:

Đầu tiên, cò đất hoặc chủ đất sẽ chủ động liên hệ nhân viên tín dụng, nói rõ tình hình cho NVTD nắm (khả năng tài chính, giá trị đất, khả năng trả nợ hay giựt luôn,…). Tuỳ theo tình hình mà NVTD sẽ ăn % nhiều hay ít, và có nhận làm hay ko.

Khi NVTD nhận kèo thì họ sẽ đến nhà chủ đất, để chụp hình và làm như 1 bộ hồ sơ bình thường. Giá trị đất thì đa số phải cao hơn giá trị vay theo tỷ lệ 10/7 (vay được 70%). Nếu giá trị đất thấp quá thì NVTD phải binh biến thêm để cho ra con số mà cò đất/chủ đất mong muốn.

Còn phần chứng minh thu nhập thì lại dễ hơn, có thể nhờ 1 công ty hay doanh nghiệp nào đó, ký khống 1 hợp đồng lao động hoặc phiếu chi lương của các tháng gần nhất. Số ghi trên giấy thì muốn ghi bao nhiêu cũng được nên nhiều khi chủ đất làm thợ hồ nhưng cũng được bổ nhiệm là Phó giám đốc công ty và hưởng lương 50 triệu là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, có trường hợp chủ đất bị nợ xấu, ko thể làm hồ sơ được thì phải làm sao?

Đây là trường hợp bà Liên đề cập. Đó là bà Liên và ông Tám sẽ ký sang nhượng cho 1 người X, có chỉ số CIC sạch sẽ (tạm hiểu là chỉ số tín dụng ngân hàng). Người này sẽ được binh biến hồ sơ gọn gàng, để đứng ra vay.

Sau khi làm đẹp bộ hồ sơ thì NVTD gửi lên cho Giám đốc ngân hàng ký và phát hành Thông báo đồng ý cho vay. Từ đó tiến hành các bước như trên để giải ngân.

Vậy, từ đây phát sinh câu hỏi đầu tiên: Người X tự dưng đứng ra gánh nợ giùm, họ có ngu ko?

Xin thưa,họ ko hề ngu. Thường đứng sau họ là 1 ekip chuyên nghiệp, cố tình mượn tài sản của chủ đất để chen vào vay ké. Ví dụ Bà Liên ông Tám muốn vay 500tr, thì người X sẽ làm hồ sơ vay 700tr. 200tr dư ra thì ekip của người X sẽ hưởng lợi, chi 1 ít cho cho người X.

Nếu bà Liên đóng lãi ngân hàng đầy đủ thì cả làng vui vẻ. Còn nếu bà Liên trễ hạn thì ngân hàng sẽ tiến hành phát mãi tài sản, bà Liên cũng ko phản đối được vì đã cầm 500tr.

Câu hỏi tiếp theo là Vậy người X thì có bị nợ xấu ko? Chắc chắn là có, nhưng ekip thường sẽ sử dụng những người không có kiến thức, hoặc ko quan tâm nợ xấu, chỉ cần cho vài chục triệu là kêu gì làm nấy. Cho nên nợ xấu đối với người X ko quan trọng, hoặc họ chưa thấy được tầm quan trọng.

Câu hỏi cuối cùng là, vậy có ai bị xử lý hình sự không?

NVTD có thể sẽ bị đuổi việc và truy cứu trách nhiệm, nhưng khi đã chấp nhận làm thì NVTD đã có sự chuẩn bị trước (như nghỉ việc qua ngân hàng khác làm, hoặc chuyển ngành nghề, về nhà kinh doanh…) nên sẽ hốt cú chót.

Còn người X thì có bị xử lý hình sự ko? Thường ekip sẽ chuẩn bị 1 khoản tài chính để chắc chắn rằng bà Liên sẽ đóng gốc lại 3 tháng đầu, kể cả việc đóng giùm bà Liên khi bả ko đóng xu nào. Việc này sẽ được giải thích là tôi vay tiền, có ý thức đóng gốc lãi chứ ko chủ trương chiếm dụng vốn ngân hàng từ đầu, nên khi toà án hay công an vào cuộc thì tỷ lệ phạm tội hình sự cũng thấp.

Vậy ai là người thiệt hại?

Bà Liên, vì bả bị lỗ mất 200tr, chưa kể tiền dịch vụ.

Ngân hàng, vì bị mất 1 khoản cho vay 700tr, tỷ lệ nợ xấu tăng cao, bị cắt giảm thi đua. Và hành trình gian nan để thu hồi tải sản (thường là 2 năm, tỷ lệ thu hồi được cũng hên xui).

Và người được hưởng lợi nhất chính là ekip dàn dựng mọi chuyện.

Ngoài ra, có 1 trường hợp hiện nay rất phổ biến, đặc biệt rất nhiều ở vùng nông thôn. Chính xác là lừa gạt nhưng pháp luật ko làm gì được.

Đó chính là ekip sẽ đứng ra cho bà Liên vay vài chục triệu, ví dụ là 50 triệu. Ekip sẽ kêu bà Liên ra công chứng để làm hồ sơ giúp bà Liên vay ngân hàng, cam kết khi nào bà Liên trả thì sẽ trả giấy đất. Sau đó ekip sẽ sang tên cho người X và vay số tiền 700tr, hưởng lợi toàn bộ 650tr. Khi ngân hng ko còn nhận được gốc lãi thì sẽ thưa ra toà để lấy tài sản.

Lúc này bà Liên mới chưng hửng rằng mình sắp bị mất toàn bộ đất, chỉ vì ký vào hợp đồng công chứng để vay 50tr (mà theo ekip nói là làm tin để làm ngân hàng).

Trường hợp này pháp luật sẽ rất khó can thiệp vì bà Liên chủ động ký công chứng, và thường sẽ ko có giấy tay hay 1 bằng chứng nào chứng minh ekip đã hứa vay ngân hàng giúp bà Liên.

 

CHAP 4 Bis: GIẢI ĐÁP THẮC MẮC

Đầu tiên, đây là giai đoạn tầm tháng 07/2018, khi đó em chưa biết gì cả, chỉ nghe lời thằng Hậu gòm nên mới bị lừa. Sau đó thì em cũng đã có đc 1 ít bài học kinh nghiệm nên hiện nay có thể em đã bớt khờ rồi, nên các bác đừng chửi e ngu nhiều quá. Đâu ai sinh ra mà đã trên thông thiên văn, dưới tường địa lý. Cũng đều phải trải qua học hỏi, va vấp r ngộ ra bài học, từ đó mới bớt ngu. Các bác hạn chế chửi em ngu, em dỗi lại drop thì mất hay

Có 1 số bác nói em tham, thì em nhận. Con người mà, ai mà ko có lòng tham. Nếu tiền đem gửi ngân hàng thì lãi ít mà chắc ăn, hàng tháng nhận lãi đầy đủ. Còn đem cho vay ngoài thì phải có rủi ro cao, mà ko có kiến thức, kinh nghiệm thì rủi ro càng cao hơn. Đằng này lại bị 1 thằng khốn nạn lừa có tổ chức thì con gà tập tễnh như em sao mà tránh khỏi bị gạt.

+ Timeline em để là năm 2018, cho đến nay thì đã phát sinh ra rất nhiều vụ việc, ko chỉ riêng bà Liên. Cho nên các bác thắc mắc sao ra 2 tỷ thì từ từ hóng nhé.

+ Cùng 1 khoản thời gian nhưng em phải làm việc và xử lý rất nhiều vụ việc, tiếp xúc với nhiều người, vụ bà Liên xảy ra cùng 1 lúc với ông X, bà Y… Nhưng nếu kể theo timeline thì các bác sẽ rất rối nên em sẽ review theo từng người. Cho nên sau này các bác đừng thắc mắc tại sao đến 2021 rồi lại quay về 2018.

+ Timeline của bà Liên đến hết chap 4 thì bả vẫn nói với em tìm ngân hàng để bả TỰ VAY, em ko có liên quan gì và cũng chưa hiểu gì về các mánh khoé. Em chỉ lấy ví dụ tên bà Liên (là chủ đất) để các bác dễ hiểu.

+ Em ko có ký huỷ công chứng, và cũng chưa nhận được xu nào từ bà Liên. Sổ đỏ em đang giữ, là sổ thật 100%. Tình huống trong chap 4 chỉ là em ví dụ cho các bác dễ hiểu mánh khoé chiếm dụng vốn ngân hàng của tụi cò đất.

+ Miếng đất bà Liên cầm cho em bao gồm 2 căn nhà, chứ ko phải chỉ căn nhà bà Liên đang ở.

+ Có bác nói trường hợp bà Liên ko trả nợ thì rao bán miếng đất, nhưng làm sao đi coi đất khi ko thể dẫn người mua lại xem đất (tụi nó quậy), chứ đừng nói là bán được lấy lãi. Kiểu “Tiền mượn gì tao ko biết, đứa nào đòi lấy nhà tao thì tao chém”. Còn bác nào nói nhờ xxx lại trình bày thì xin thưa, ko có đâu ạ.

+ Có bác nói ngân hàng phát mãi tài sản thì đâu có thiệt 700tr, vậy là các bácchưa biết bản chất sự việc. Ngân hàng cho vay chỉ muốn lấy tiền lãi, cực chẳng đã họ mới tiến hành phát mãi. Nhưng để phát mãi được tài sản thì phải qua rất nhiều khâu, từ hội sở, nhân sự phụ trách, toà án, công an, thi hành án, bán đấu giá,… Nhiều khi bán xong ko còn lại được nhiêu vì tất cả các khâu đều tốn chi phí. “Của đổ hốt lại”, từ giang hồ, luật sư cho đến xxx đều nói vs em câu này.

+ Có bác nói giọng em hiền, sao đòi nợ được. Có bác còn xúi em mất tí tiền đập nó què giò. Thứ 1, thời điểm đó em chỉ là 1 thằng nhân viên đang làm ở vùng an toàn, chưa va vấp, chưa có nhiều kinh nghiệm và mối quan hệ. Thứ 2, mẹ em quy y cửa Phật, nên không cho em làm bậy bạ, vừa sợ mang tội thất đức, vừa mắc công dính dáng tới pháp luật. Từ người đúng thành người sai.

+ Hình Hậu gòm em chưa post lên được, vì hiện tại em đang có 1 vài toan tính, nước đi chưa thể lộ ra, kẻo bứt dây động rừng.

+ Bà Liên trước có nói vs em, ban đầu chỉ vay 100tr hơn. Sau đó trả lãi gốc ko nổi, thêm bị cò đất dụ kèo vay cao hơn, nên mang ra mang vào ngân hàng và vay ngoài liên tục, lãi chồng gốc nên mới lên 400tr vay chỗ em. Giấy đất còn 1 trang A4 đóng dấu chi chít vay ngân hàng từ năm 2012. Có thể lúc đó bị ngân hàng siết hoặc chủ nợ máu mặt, làm dữ nên bả sợ mới đi vay trả. Còn em thấy hiền, với thêm thằng Hậu gòm chắc có nói ra vào kiểu nhà này lành lắm, nên bả và gia đình nói ngang ngược luôn. Nhưng ở đời đều có quả báo, chỉ là bả chưa thấy thôi.

+ Có bác nói ko sốt sắng lấy lại tiền, mình nắm số đỏ là nắm đằng chuôi, thì là bác chưa hiểu chuyện rồi. Mình bỏ 1 cục tiền vào, mục đích là lấy lãi. Giờ tiền nằm đó, lãi ko có mà gốc cũng ko. Nói thẳng ra là ban đầu giấy đất đứng tên ông Tám, bà Liên, hiện giờ em đã sang nhượng và đang đứng tên em, nhưng rao bán ko ai dám lại mua. Còn kêu giang hồ hay nhờ vả xxx, thưa ra toà án thì… hồi sau các bác sẽ thấy. Tóm lại là hiện nay, tháng 9/2021, em chưa lấy lại đc xu nào nhưng chi ra cũng tầm hơn 50tr để theo đuổi vụ việc của riêng bà Liên này.

+ Chỉ có ngân hàng mới có thể cho vay thế chấp giấy CNQSDĐ, cá nhân ko đc nhà nước cho phép, cho nên chỉ có thể cho vay giả cách bằng hợp đồng sang nhượng. Và hợp đồng sang nhượng vẫn có thể dùng để phong toả, ngăn chặn tẩu tán tài sản. Nhưng để bảo vệ quyền lợi của người cho vay thì lại là 1 câu chuyện khác.

+ Mục đích mình đăng review chính xác như các bác nói là để mọi người thấy cái ngu của em để tránh, ko bị lừa. Em ko có mục đích xin donate vì em là trụ cột trong gia đình, cha của 2 đứa nhỏ. Em ko thể ngửa tay xin tiền thiên hạ. Nhưng nếu bác nào trong nghề (luật sư, toà án, giang hồ, xxx…) thì có thể cho em xin tư vấn, 1 vài lời khuyên hoặc anh em gặp nhau kết giao để cùng phát triển, vì thực ra các kèo em đang vướng vẫn chưa giải quyết xong.

+ Có bác nói khi cầm BĐS thì ưu tiên đất trống ko nhà, có đường đi, ko tranh chấp, làm hợp đồng cho thuê… Em đồng ý, và xin bổ sung thêm là phải kêu bên cầm xác nhận giấy 3 không, hoặc kỹ nữa thì làm hợp đồng mua bán tài sản ở 1 vị trí ất ơ nào đó, vd như địa chỉ của UBND chẳng hạn, với giá trị đặt cọc là bằng số tiền vay. Nếu nó trở mặt thì đem ra công an thưa nó tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, vì nó có phải chủ tài sản đó đâu.

+ Có bác nói kế nhà thằng Hậu gòm, còn nói nó vào sinh ra tử vì mình, còn mình vào bệnh viện quăng vài củ cho nó thì mời bác đưa ra bằng chứng. Em nghĩ bác đang nhầm lẫn, hoặc đùa ko đúng chỗ. bác cũng đừng nghĩ em là thằng khờ năm 2018 mà bác vào doạ làm trò vui. Em búng tay 1 cái 24h sau ko ai tìm thấy thằng Hậu gòm, và kể bác nếu đang đi chung với nó. Chỉ là giải quyết phần phía sau như thế nào thôi. Con người chứ ko phải con mèo đâu mà có 9 cái mạng để reset bác nhe.

 

CHAP 5: LẬT MẶT

Một tuần lễ trôi qua, ko hề có 1 tin tức hay động thái nào từ bà Liên. Em đã hết kiên nhẫn nên gọi liên tục cho bả, và như các bác cũng đoán đc là bả ko bắt máy. Nếu có bắt máy thì cũng là ông Tám, chồng bả bắt và nói là bả đi công chuyện. Em kêu thằng Hậu gòm đi với em lên nhà kiếm bả nói chuyện cho rõ sự tình. Nó nói nó đang đi công chuyện nên hẹn lại. Em thì đang tức muốn đi luôn 1 mình. Mẹ em thấy vậy nên nói thôi để mẹ đi chung với con, có gì mày nóng thì còn tao nguội.

Lên đến nơi thì ko thấy bà Liên. Chỉ có ông Tám ngồi ăn cơm trưa vs vài con cá lòng tong kho, và chai rượu đế. Bằng cái giọng lè nhè, ổng hỏi em lên làm gì, kiếm bả chi, bả đi công chuyện rồi, để đó đi chừng nào bả về kêu bả gọi lại cho em.

Em tức quá vì bị bả lừa hết lần này đến lần khác, và em khá chắc kèo là bả trốn trong nhà nên em có nói hơi lớn tiếng. Xong cái ông Tám liền trở mặt và chửi rủa mẹ con em.

Lúc này thì 1 thằng đi ra, miệng hô, tầm 1m6, cởi trần khoe hình xăm con rồng đang xăm dở bên cánh tay phải. Nó vừa gặp em thì bắt đầu la hét và nói đây là nhà của nó, ko có vay mượn mua bán gì hết. Bà Liên bả làm gì là chuyện của bả, ai mà đụng vô nhà nó là nó thí mạng cùi. Sau em mới biết rằng, thằng đó là thằng Luyến, con trai cả của bà Liên. Nó vốn ko đồng ý vụ đem giấy đất đi vay, trong khi 2 đứa con trai kia thì ủng hộ. Đó cũng là lý do vì sao nó ko đi theo hôm công chứng sang nhượng. Nhưng trên giấy tờ đất chỉ thể hiện tên của ông Tám và bà Liên, ko hề có tên của bất cứ thằng con trai nào.

Om sòm 1 lát thì hàng xóm chạy ra xem khá đông, 2 thằng con trai thứ cũng xồ ra làm dữ, trái ngược với vẻ tươi cười và khen em tốt bụng hôm đi công chứng. Em nói là bả đi vay 400tr xong còn mượn thêm tiền để vớt cái máng cào lên. Nghe tới đó cả nhà nó như bị kích động, liên tục la hét và chửi em, nói em trù ẻo gia đình nó, nói nhà nó làm nghề ghe, sống nhờ ơn cậu mà đi rủa bị rớt máng cào. Em định móc điện thoại ra cho nó nghe ghi âm thì cả nhà nó xồ xồ tới. Mẹ em thấy tình hình ko ổn, nên kêu em lên xe chạy ra đường lộ lớn.

Ra tới lộ lớn, em tìm sdt của ông trưởng khu vực, mục đích là để dò la xem gia đình này như thế nào.

Tìm đến nhà ông trưởng khu vực, em vào trình bày sự việc thì mới bổ ngửa ra là bà Liên bả vay mượn tứ xứ, có vay của bên tổ dân phố 3 triệu xong quỵt luôn. Hổ khẩu thì bả làm ra 3 cái hộ khẩu, mục đích là để đem đi cầm và khi đất bị giải toả thì được đền bù tiền nhiều hơn (sau em tìm hiểu thì đất này thuộc giải toả, nhưng rất lâu rồi ko làm, khả năng quy hoạch treo hay đã xoá bỏ). Ông tổ trưởng kể 1 hồi thì chốt lại, gia đình bà Liên chỉ đc cái miệng la bô bô thôi, ko có giang hồ hay chơi với chèo (xxx) nào cả. Rất nhiều lần ổng phải xuống giải quyết vụ chủ nợ đến đòi làm um sùm, nhưng chỗ nào mạnh vs có lực lượng thì mới đòi đc.

Nghe xong em cũng hiểu ngầm ý của ổng, nên gửi ổng ít tiền uống café rồi lên xe đi về.

Trên đường về thì bà Liên gọi lại cho em, và đã thay đổi giọng. Không còn nụ cười thân thiện hay cám ơn, phúc đức nữa mà bắt đầu lên giọng, thậm chí chửi em vì ngày 14 mới tới hạn 3 tháng mà nay 13 đã gọi hỏi. Ngoài ra, bả còn kêu em tìm người bán nhà cho bả đi, rồi bả sẽ trả nợ cho em. Điều kiện là phải bán theo giá bả kêu (bả là bà cố nội người ta chứ ko phải người phàm). Xong còn hứa chắc kèo là ngay mai sẽ trả bớt cho em 10tr. Nếu ko thì em muốn làm gì làm. Trong điện thoại ông Tám còn chửi vọng vào ĐM ĐM. Em tức run người nhưng mẹ em nói thôi để tới ngày mai coi sao con. Nên em cũng nguôi nguôi.

Sang hôm sau, gần 18h chiều thì bà Liên gọi cho em. Bả nói là có 1 bà chị muốn sang lại giấy đất, và muốn gặp em để trao đổi, nếu okie thì làm thủ tục sang nhượng để bà chị làm thủ tục ngân hàng. Em hỏi vậy 10 tr bả hứa trả cho em đâu, thì bả trở lại than nghèo kể khổ, tính bán chiếc ghe lấy 10tr trả cho em trước nhưng bà chị cản, nói để chiếc ghe làm phương tiện sinh sống, đợi bả làm hồ sơ xong rồi trả luôn 1 lượt.

Em đã quá mệt mỏi với bà Liên, hơn hết là gia đình bả còn dám chửi mẹ em. Cho nên em cũng ậm ừ cho qua chuyện, và bắt đầu tìm phương án khác để thu hồi tiền về.

 

LINK CUỘC GỌI:

 

CHAP 6: CÓ BỆNH THÌ VÁI TỨ PHƯƠNG

1 điều hiển nhiên có lẽ các bác theo dõi từ đầu đều rõ, đó là ko có 1 cuộc gọi của bà chị nào, và cũng ko có xu nào về túi em. Vậy vấn đề bây giờ là em phải bắt bịnh cho bà Liên, xem gia đình bả là dạng như thế nào? Lực lượng ra sao? Thích ngọt nhạt hay thích nước biển mặn? Rồi nhờ ai vào làm sẽ được việc?

Đầu tiên, em nhớ ra có 1 ông chú làm văn phòng địa ốc, có mối quan hệ mật thiết với các xxx lĩnh vực đất đai ở khu vực. Thế là em mang giấy tờ ra nhờ ổng xem và tư vấn giúp.

Ổng xem qua 1 lượt, rồi lên máy tính tra tra gõ gõ xong kêu em giờ mày nhanh chóng đi sang nhượng qua tên đi, làm luôn dịch vụ cho nhanh. Khi mày đứng tên sổ rồi thì cầm cán, chủ nhà sẽ sợ và tự động kiếm mình. Còn trong trường hợp nó ko tìm thì chú gửi mày cho a xxx (ko phải giang hồ) ở khu vực đó, tốn ít chi phí rồi ảnh qua hét 1 tiếng là tụi này tự động xếp re, lo bán nhà mà trả nợ cho mày.

Xong em cũng có gọi cho 1 thằng bạn xã hội, hỏi nó coi nó biết tụi gia đình bà Liên ko. Đúng là bạn bè lâu ngày ko gặp, ít qua lại nên nó cũng ko mặn mà lắm (cũng tại em ít giao thiệp, có việc mới nhờ tới nên cũng ko trách đc gì). Xong nó chỉ phán cho em 1 câu là tụi nó giang háng chứ giang hồ gì, ba cái thằng lôm côm cắc ké. Em cám ơn nó rồi cúp máy.

Xong em về kể với mẹ, thì mẹ em cấm tuyệt đối ko đc sử dụng bạo lực, vì mình từ đúng sẽ thành sai, nó ăn vạ 1 cái là mất cả chì lẫn chài. Và yêu cầu em làm theo lời chú chỉ.

Em cũng nghe theo, đem hồ sơ gửi chú đi sang tên. Khi giấy đất đả chuyển qua tên em thì chú nói để chú gửi cho a xxx rồi có gì cho hay.

Bẵng 1 thời gian, em ko nghe tin tức gì từ chú, nhưng cũng ngại nên ít khi dám gọi hỏi, sợ chú nói mình thúc. Em chỉ nói nhấm nhá rằng nếu bên đó có cần chi tiền thì bên con vẫn sẽ chi, chỉ cần xong việc sớm và gọn gàng. Chú ậm ừ rồi nói có gì sẽ cho hay.

1 tháng, 2 tháng, 4 tháng, 6 tháng sau, ko hề có 1 cuộc gọi từ chú, cũng như bà Liên. Đến giờ thì em đã xách định là chú ko thể giúp gì được rồi, có thể chỉ là nổ hoặc ra vẻ với các anh chị em trong dòng họ. Em tức bà Liên 1 thì em tức chú 2, vì làm mất thời gian của em đến 6 tháng.

Vào 1 bữa nhậu nọ, em kể vs thằng bạn thân về vụ việc. Nó nói giờ cần gì xxx, mày kêu giang hồ làm cho nhanh gọn. Và nó hẹn cho em thằng Gentle (giấu tên), vừa mới ra tù. Nó kể thành tích của thằng Gentle e nghe cũng ái ngại, vì thằng này có máu điên. Lỡ nó hoả lên làm bậy thì lại mang hoạ. Nhưng cũng ra gặp mặt.

Cảm giác đầu tiên khi em ngồi đối diện với thằng Gentle và 1 thằng bạn nó là lạnh sống lưng. Cái mặt thằng này nếu ko làm giang hồ thì đúng là uổng phí. Gương mặt nhọn, mũi quặp, tóc tabu và đặc biệt là đôi mắt lừ đừ cực uy tín. Còn thằng đi chung thì mặt rỗ như té ổ đinh, bấm điện thoại suốt, dường như ko quan tâm lắm.

Sau khi nghe em kể sự tình thì nó hỏi e muốn giải quyết như thế nào? Em nói chỉ muốn hù cho bà Liên trả nợ thôi, tuyệt đối ko ồn ào, đổ máu. Nó nói vậy có chọi nhớt ko? Em nói ko, chỉ cần nói chuyện, có thể lớn tiếng áp đảo nhưng sẽ ko đụng tay chân, em ko muốn dính rắc rối tới pháp luật. Nó OK và ra giá 20 triệu, đưa trước 5 triệu làm chi phí, ngày mai lên đòi luôn. Đòi đc thì đưa đủ. Em đồng ý và móc ra 5 triệu trước sự chứng kiến của thằng bạn.

Chiều hôm đó, nó gọi cho em kêu lên nhà bà Liên. Em xách xe ra và vọt theo nó, kèm theo 1 cảm giác vừa run vừa kích thích khi bắt đầu “phi vụ” đầu tiên.

Đội của em chỉ có 3 người, em, thằng Gentle và thằng bạn nó. Em hỏi sao đi ít vậy, nó nói nhiêu là đủ rồi.

Đến nhà bà Liên, thì bả vẫn ko có nhà, và gặp ông Tám. Ông Tám thấy đội em, đặc biệt là nhìn mặt thằng Gentle thì ko dám ho he, chửi bới nữa mà chỉ nói bả đi làm rồi. Mấy thằng con cũng lo sửa ghe, đi tới đi lui chứ ko dám xồ xồ như lúc trc. Đợi bả hoài cũng ko phải phương án nên thằng Gentle kêu e ra ngoài đầu ngõ uống café, rình bả về thì bắt vào.

Ra quán ngồi được tầm 30 phút thì bà Liên gọi lại cho em, nói là về nhà rồi, làm gì kéo người tới làm om sòm vậy. Em cũng ko nói nhiều, chạy vào lại nhà bả.

Đến nơi thì bả đã đứng trước cửa chờ sẵn, và nói CỰC KỲ NHẸ NHÀNG Mấy chú có gì thì vào nhà uống nước nói chuyện đàng hoàng, có gì đâu à. Em cứ tưởng là bả đã thiệp nên cả 3 vào trong nhà ngồi.

Vừa đặt đít xuống ngồi thì bả đóng sầm cửa lại (loại cửa kéo), rồi thi nhau la hét là tụi em đến nhà đòi nợ thuê, quậy quạng. Tụi con trai thì cầm sẵn mấy cây gỗ vs ống tuýp, liên tục gầm gú là tụi mày ngon lắm, hôm nay tao sẽ đập chết m* tụi mày. Tụi mày mà còn sống đi về thì bao nhiêu c*t tao ăn hết.

Em cực kỳ kinh hoàng, vì chưa từng trải qua sự việc như vậy. Còn thằng Gentle cũng tỏ vẻ lúng túng, ấp úng là tụi tui chỉ lên nói chuyện chứ có làm gì đâu. Riêng thằng bạn thì vẫn bình thản ngồi bấm điện thoại. Tay em run run, bấm sdt vợ, nhờ vợ gọi cho 113 và ông trưởng khu vực để vào giải cứu. Sau này mới biết là 113 yêu cầu vợ em phải gọi bằng số bàn, hoặc xác định rõ vị trí, số nhà thì mới cho người đến. Em xin miễn bình luận.

Làm um sùm đc khoảng 3 phút thì bà Liên móc điện thoại ra gọi cho xxx khu vực. Tầm 5 phút sau, 1 anh xxx và 2 ông dân phòng đến, yêu cầu bà Liên mở cửa. Bà Liên liền quay ngoắt 180 độ, khóc lóc kể lể rằng bị đòi nợ thuê lên đây quậy nhà cửa, trong lúc đó thì đám con trai bả vẫn đang gào rú, đập vào tường và song cửa sổ bên ngoài vang cả 1 vùng.

Anh xxx tỏ thái độ ngán ngẩm và nói với em rằng, đây ko phải là lần đầu tiên có người đến đòi nợ bà Liên. Tuy nhiên, các anh đang làm là sai, chúng tôi có thể mời các anh lên phường để điều tra xem có dấu hiệu đòi nợ thuê hay ko?

Và quay sang bà Liên, cô nhốt người ta như vầy cũng là sai, là tội giam giữ người trái pháp luật. Bà Liên vội đỡ lời rằng đóng cửa lại sợ tụi con bả bức xúc, nhào vô làm bậy.

Xong anh xxx kêu bả mở cửa, và giải tán để đội em ra về. Khi vừa ra tới đầu hẻm, em vẫn chưa hoàn hồn, thì thằng Gentle dừng xe bên cạnh. Thằng bạn mặt rỗ giờ mới lên tiếng, nói rằng giờ em muốn sao, nếu chơi sát vát thì mai a cho người lên tạt c*t vào nhà nó, xong rình chơi nó 1 trận, chứ nãy là anh hỏng hài lòng với gia đình này rồi. Nhưng kèm theo điều kiện là ứng thêm 5tr.

Em nói để về nhà suy nghĩ thêm, nhưng trong đầu đã chắc mẫm là ko làm. Vì chưa đc gì đã mất 5tr, giờ mất thêm nữa mà ko đc gì thì lại ngu thêm. Chưa kể nó làm bậy thì lại liên can đến mình.

Mấy hôm sau thằng Gentle có gọi em hỏi làm ko, em từ chối khéo cũng cỡ 3, 4 lần nó mới thôi. Coi như mất 5 triệu tiền ngu đầu tiên cho giang hồ.

---

Qua đây em rút ra được 1 case study như sau:

Giang hồ cũng có giang hồ this, giang hồ that. Đừng coi phim nghĩa hiệp nhiều quá rồi nghĩ ngoài đời cũng vậy.

Giang hồ mõm luôn kêu đưa tiền trước, và có khi nó đi đêm với con nợ, ăn tiền 2 đầu xong xù kèo, vì biết mình ko dám làm gì nó. Uy tín là 1 điều xa xỉ.

Đáng sợ nhất là tụi nhóc ác, tụi này sẵn sàng lao vào chỗ chết 1 cách bất cần đời, ko cần biết đối thủ là ông trùm bà chúa nào. Em từng chứng kiến tụi nhóc ác đi đòi nợ, sẵn sàng đập đầu vào tường ăn vạ hay vạch bụng ra thách đâm.

Nếu được xử lý lại, em sẽ book bọn nhóc ác đi theo, cho bà Liên nhốt xong tụi nhóc ác sẽ tự làm đổ máu, hoặc thò tay ra cho tụi con trai bả đánh gãy. Công an đến nơi thì em quay video lại và tố cáo gia đình bà Hành hung và Giam giữ người trái pháp luật. Lúc đó sẽ có nhiều đứa đái ra máu.

 

CHAP 7: LẦN ĐẦU TỐ TỤNG ĐÌNH & CÁI KẾT

Lần đầu làm việc với giang hồ, đã mang đến cho em 1 sự hụt hẫng ko hề nhẹ. Nhưng lúc đó vẫn còn ngây thơ, chắc là mình chưa gặp đúng người đúng việc nên thôi cho qua, tìm phương án khác.

Thế là em bắt đầu tìm hiểu, thông qua internet, mấy người bạn làm ngân hàng, tài chính,… thì trường hợp này ko thể quy ra tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, mà chỉ có thể thưa ra toà để:

  • 1, là giữ nguyên bản chất sự việc, thưa nó vay tiền thế chấp tài sản nhưng ko trả. Toà án sẽ xét xử và buộc nó phải phát mãi tài sản để trả cho em.
  • 2, là căn theo giấy tờ, thưa nó bán nhà mà ko giao nhà. Toà án sẽ xét xử và buộc nó phải giao nhà cho em.

Vì đang nóng hừng hực, lại mang tâm lý trả đũa nên em đã chọn phương án 2.

Em lại liên hệ ông trưởng khu vực và được tư vấn quy trình như sau:

  1. Nộp đơn yêu cầu hoà giải tại khu vực (các bác note giúp em đoạn này)
  2. Hoà giải tại khu vực
  3. Hoà giải ko thành, khu vực đưa đơn lên toà án.
  4. Toà án thụ lý, và thông báo đóng án phí
  5. Toà gọi lên hoà giải 3 lần
  6. Đưa ra xét xử
  7. Đưa ra quyết định, chuyển qua thi hành án
  8. Thi hành án lại hoà giải cho 2 bên tự thoả thuận và khắc phục
  9. Hoà giải ko thành thì cưỡng chế và đưa tài sản ra bán đấu giá phát mãi
  10. Liên hệ nguyên đơn để tiến hành giải ngân.

 

Đọc xong các bác rối hết phải ko ạ? Với 1 thằng nhân viên mới ra đời như em thì lại càng rối, nhưng vẫn làm theo, coi như cũng là 1 phương án để lấy lại tài sản.

Nhưng mà sự đời nào đâu được gọn gàng như 10 cái gạch đầu dòng kia. Và em đã mất thêm hơn 1 năm vô ích.

Khi trưởng khu vực gửi thư mời hẹn hoà giải, ông Tám và bà Liên ra, tụi con trai ko ai xuất hiện. Tại buổi hoà giải, giữa các cán bộ khu vực, 2 ông bà thi nhau kể tội em cho vay lãi cao, rồi kêu người lên quậy phá nhà cửa, trong khi mới chỉ trễ có 2,3 tháng. Ban hoà giải ko ai lạ gì 2 vợ chồng này nên đều lắc đầu ngán ngẫm, nhanh nhanh ghi lời khai và đề nghị 2 bên ký vào để kết thúc buổi hoà giải. Đến lúc này thì 2 vợ chồng bà Liên ko ký vào, nói ko đồng ý gì hết nên ko ký. Và lên xe về.

Em cầm về cái biên bản với xác nhận của trưởng khu vực là đương sự không đồng ý ký (chứ ko phải vắng mặt), cùng với hướng dẫn đem đi nộp lên toà cùng đơn khởi kiện. Vụ việc này mất của em 1 tháng.

Em nộp hồ sơ lên toà thì cầm giấy xác nhận về. 1 tháng sau, toà mời lên thông báo thụ lý đơn và yêu cầu em đóng tạm ứng án phí. Em tranh thủ đi đóng ngay trong ngày để nộp liền phiếu thu. Và tiếp tục chờ đợi.

Khoảng 2 tháng sau, toà mời lên. Em cứ tưởng mời cả bên bà Liên, nhưng không phải. Tiếp em là 1 anh thư ký trẻ măng, tạm gọi là anh X. (thư mời là thẩm phán), kêu em điền bản tờ khai. Xong vào trình bày 1 lần nữa cho anh X. nghe, xong anh kêu về đi, đợi thư mời tiếp.

Lần lượt mỗi 1,5 tháng sau, 2 lần anh X. gửi thư mời lên hoà giải nhưng chỉ có em đến, bên gia đình bà Liên ko đến. Nên em lên toà ghi tờ khai xong r đợi, đợi chán chê rồi về. Em có hỏi anh X là bộ mình ko có phương án gì sao chứ phải mất thời gian như vậy? Anh X. bình thản nói quy định nó là như vậy, phải làm đúng quy trình tố tụng là hoà giải 3 lần mới đưa ra xét xử.

Lần mời thứ 3 là 2 tháng sau, lần này thì ông Tám bà Liên xuất hiện. Vẫn 2 bộ mặt khinh khỉnh và có phần đắc ý khi gặp em, nhưng em thấy sâu trong đó là 1 sự bất an, lo sợ.

Vào buổi hoà giải, anh X. đã phải nhắc nhở bà Liên vì bả ngồi gác chân lên ghế, và nhai kẹo cao su. Xong tới phần trình bày thì bà Liên chối bay biến tất cả. Thậm chí khi em đưa ra ghi âm thì bả còn phán là ko phải giọng của bả. Và liên tục nhấn mạnh rằng em cho vay tiền nặng lãi, và kéo người đến quậy nhà bả. Nhưng bả đã nói hớ 1 câu là Không ngờ sự việc lại lên đến toà án.

Theo lời anh X, em đã chép các đoạn ghi âm vào 2 cái USB để gửi toà, nhưng đó chưa là bằng chứng do bà Liên không thừa nhận. Toà án phải gửi ra Viện khoa học hình sự ngoài Hà Nội để giám định. Khi có kết quả giám định thì mới đưa vào làm chứng cứ. Và chi phí này là 40 triệu, bên em phải ứng trước. Khi xét xử có kết quả, bên nào thua thì phải chịu chi phí này. Em đồng ý. Anh X kêu em về gõ ra thành văn bản, từng lời nói của 2 bên để Viện KHHS làm cơ sở giám định.

Sau buổi hoà giải, 2 vợ chồng bả sấn đến đe nẹt em, nhưng em nghe lời 1 người anh làm tài chính dạy rằng, “Chó sủa là chó ko cắn, mình sực nó mà cho người ta biết là mình dở. Cái hay là mình cho nó lên bờ xuống ruộng mà nó ko biết là ai” (các bác nhớ giùm em thêm đoạn này, nó có liên quan đến cái kết của chap về bà Liên), cho nên em ngó lơ rồi lên xe về.

2 lần hoà giải tiếp theo mất của em thêm 5 tháng nữa, vẫn làm những công việc cũ và gặp 2 khuôn mặt đáng ghét.

Xong đến 1 hôm, anh X. gọi cho em nói ngày xx lên gặp anh. Em hỏi có cần mang theo gì ko, hay có mang tiền đóng tiền giám định giọng nói trong 2 cái USB ko, thì anh X nói ko.

Lên đến nơi, anh X. vẫn phong thái từ từ chậm rãi, lấy hồ sơ ra và nói với em rằng vụ án của em sẽ bị đình chỉ do sai quy trình tố tụng. Đáng lẽ em thưa để lấy đất thì em phải gửi đơn hoà giải cho Phó chủ tịch UBND phường, đằng này em gửi cho trưởng khu vực hoà giải thì coi như đã sai ngay từ đầu.

Em nghe xong muốn phát cuồng lên, vậy hơn 1 năm qua của em đã ra công cốc rồi hay sao? Và lỗi này là của ai. Anh X. từ tốn nói thì lỗi trước là bên em sai quy trình, sao ko thuê luật sư người ta tư vấn cho, rồi anh cũng sơ xuất ko kiểm tra kỹ hồ sơ, cho nên thôi em rút hồ sơ về làm lại đi, rồi anh thụ lý nhanh cho.

Cái cảm giác của em các bác chắc cũng hiểu. Chán nản, tức giận, bất lực và vô vọng. Em cũng ko nói gì thêm nữa mà nhận tờ biên bản rồi ra về. Buồn cười là biên bản lại ghi rằng lý do đình chỉ: Nguyên đơn yêu cầu đình chỉ để bổ sung chứng cứ.

Thế là mất toi hơn 1 năm thanh xuân của em, và hơn ai hết, vợ chồng bà Liên là người hả hê nhất vì tưởng rằng đã nắm trong tay chiến thắng.

Nhưng bả đâu biết rằng, luật nhân quả thường đến muộn nên đôi khi người ta nghĩ rằng ko có.

 

CHAP 8: BÌNH TĨNH THẮNG LU BU

Em có thói quen đi café sáng, và cũng có gặp mặt 1 vài đứa em, làm cò đất cũng có, tài chính cũng có và cả toà án, viện kiểm sát cũng có. Nhưng ko phải gặp ai em cũng bô bô đi kể chuyện của mình ra, vì sợ ngta chửi mình ngu và vì 1 số lý do khác. Vì vậy, 1 số bác có thể biết sự vụ này, biết em hoặc 1 số nhân vật trong câu chuyện, đừng comment hỏi nhé. Em ko trả lời đâu, và cũng ko khuyến khích các bác để lộ thông tin. Cứ xem như đang đọc 1 câu chuyện phím e bịa ra cũng đc.

Một hôm gặp 1 thằng em tên S., nó là con của 1 chánh án tại quận khác. Cafe nói chuyện 1 hồi nó hỏi em có kèo làm ăn nào ko, cho nó tham gia, dạo này hẩm hiu quá. Em suy nghĩ 1 lát rồi cũng kể cho nó nghe sự vụ bà Liên, hiện đang gửi hồ sơ lên toà án, mà ko thấy kết quả. Nghe xong, nó kêu em gửi cho nó các giấy tờ, hợp đồng, giấy mượn nợ qua Zalo. Nó nói nó biết có người chuyên giải các kèo này, kiểu như mua nợ. Em và họ thoả thuận số tiền thu về, xong sang tên qua cho họ. Còn lại họ sẽ tự xử lý từ A đến Z, em ko liên quan gì cả.

Trưa hôm đó, S. gọi em nói giờ em kêu mấy thằng em lại đi chung với anh lên trển trước, để tụi nó nói chuyện, còn nếu ko đc thì chủ tiền bên này họ sẽ lên luôn. Em OK. Tầm 15h, 1 số điện thoại lạ gọi em, nói bên a S., hẹn e ra chỗ Y để đi lên nhà bà Liên. E chạy xe ra thì thấy 6 thằng đi 3 xe máy, nhìn phát biết dân uy tín rồi 

Lên đến nhà bà Liên thì cả nhà ko có ai ở nhà, chỉ có 2 đứa con dâu đang làm cá. Em hỏi tụi kia giờ chờ hay sao thì nó nói đợi 15 phút coi sao, coi nó có trốn trong nhà ko, chứ ko có xông vào nhà nó được.

Chờ hẳn 30 phút vẫn ko thấy ai ra, tụi kia nói đi lên XX thu tiền nữa nên mạnh ai nấy chia tay ra về.

Trước khi về, nhỏ con dâu có hỏi lên đây làm chi thì em nói là lên đòi món nợ 35 triệu của em. Còn tiền nhà thì em đã sang tên qua cho bên khác rồi nên ko có liên quan nữa (theo đúng kịch bản S. dặn).

Xong em gọi báo lại cho thằng S. Nghe xong thằng S. hỏi confirm lại địa chỉ của bà Liên rồi nói khoảng nay mai bên đó sẽ đến nhà nói chuyện, coi thái độ gia đình như thế nào. Em cũng có nói là gia đình nó hay xồ xồ ra với có chiêu đóng cửa lại gọi công an nên em nhắc bên em cẩn thận. Nó cười hô hố rồi nói để em biết rồi.

2 ngày sau, tầm 20h, nó gọi lại cho em, nói bên nó ghé nhà rồi, thành phần gia đình và thái độ giống em mô tả. Bên nó thử lửa là nói em bán cho bên nó 1 tỷ 400, giờ bên nó đang làm thủ tục bàn giao, yêu cầu gia đình cho cái hẹn để nhận nhà. Thế là gia đình nó già trẻ lớn bé a lô xô lên giãy dụa và nói ko có nợ ai hết, giấy tờ đất vẫn còn đang ở nhà, giấy đất của em đang giữ là giả nên giao dịch vs em coi chừng bị công an bắt. Thằng em nó vừa kể vừa cười ha hả, vì bên nó đi gồm có 2 vợ chồng mặc đồ ngành (màu tím), kèm theo gần 7 8 thằng giang hồ mình mẩy toàn chì gai, mà đám này còn bày đặt giở trò nói ngang ngược.

Nhưng có điều là bên nó chê nhà này đất ko đẹp, đường lộ nhỏ nên ko làm. Và nó có nhắc em là có thể bên kia sẽ gọi cho em, nên em nói chuyện khôn khéo xíu, vừa đóng vai nạn nhân, vừa để làm bằng chứng, lại ko ảnh hưởng đến bên kia. Em OK.

Quả nhiên, vừa cúp máy thì 1 số điện thoại lạ gọi cho em. Đó là thằng Luyến.

Nó gọi ban đầu còn nhỏ nhẹ, giả vờ kêu em lên nhà để trả nợ. Em nghe đã biết có mùi, nên vừa hỏi cơ cầu, thì nó điên lên và chửi em tới tập, hăm doạ đâm chém cả nhà em. Em cũng tèn tèn, vừa nghe vừa giả bộ hỏi để nó confirm tên tuổi, nhà cửa rồi ghi âm, để mặc cho nó chửi. Nó chửi 1 hồi cái tắt (chắc hết tiền), xong tới bà Liên gọi cho em chửi tiếp. Em vẫn mở máy để đó, lâu lâu ậm ừ vài câu để cho bả chửi ngon miệng. Xong khi thấy vừa đủ chứng cứ rồi thì em cúp máy.

Sáng hôm sau, em lưu lại 2 file vào 2 cái USB bằng chứng hôm bữa, kèm theo 1 tờ đơn tố cáo hành vi đe doạ giết người của 2 mẹ con bà Liên, gửi lên công an Quận. Ngoài ra, em ko quên gửi file ghi âm qua Zalo cho 1 ông anh mới quen, nhưng khá tình nghĩa, ổng nhắn lại OK.

 

LINK CUỘC GỌI:

 

CHAP 9: ĐI ĐÚNG HƯỚNG

Có thể 1 số bác thắc mắc rằng ông anh mới quen là ai, sao phải gửi file cho ổng, và để làm gì. Cái này em chỉ có thể bật mí là ông anh này (tạm gọi là B.) đi chung vs S. hôm uống café. Sau việc này 2 anh em khá thân vì anh này nghĩa khí, rõ ràng và đâu ra đó. Còn phần em, tốt thì ko dám nhận nhưng em chơi cực kỳ biết điều, giữ chữ tín và trọng danh dự. Trước đó làm nhân viên quèn nên ko giao du nhiều, khi ra xã hội thì em biết rằng ko thể sống 1 mình, nên em rất coi trọng các mối quan hệ. Và khi tiếp xúc với em, các anh, chị thường rất tin tưởng và hay giới thiệu để em mở rộng các mối quan hệ.

Quay trở lại vụ việc bà Liên, anh B. sau đó giới thiệu cho em 1 ông luật sư, chuyên xử lý các kèo này.

Em gọi điện thoại, nói là em của anh B, thì ông luật sư (gọi là ông T) hẹn gặp tại văn phòng.

Đến văn phòng ông T, sau khi trao đổi thì ông T tư vấn em là nên thưa ra toà đòi nợ, sẽ nhanh và okie hơn. Tất cả quy trình sẽ uỷ quyền cho ông T thay mặt em tham gia tố tụng, em ko cần ra mặt. Ông T sẽ tham gia các buổi hoà giải ở phường, ở toà và hợp đồng kết thúc khi có quyết định thi hành án. Và chi phí cho dịch vụ pháp lý này là 20 triệu, đưa đủ 100% sau khi ký hợp đồng. Còn tất cả tiền án phí thì em vẫn đóng, và sẽ thu hồi lại sau khi thắng kiện.

Chỗ anh B giới thiệu nên em yên tâm hoàn toàn, và ký luôn vào ngày hôm đó.

Việc này em có trao đổi qua với mẹ, mẹ em cũng đồng ý. Tất nhiên, mẹ em ko biết các vụ việc em kéo người lên nhà bà Liên.

Ngoài ra, vợ em ngay từ đầu đã phản đối cách cho vay này nên tất cả sự việc em thường ôm 1 mình xử lý. Đôi khi vợ thấy em căng thẳng thì cũng hỏi thăm, em trả lời sơ bộ chứ ko đi chi tiết. Một người rầu lo đủ rồi, ko cần thêm gánh nặng cho gia đình nữa.

Có bác hỏi thằng Hậu gòm, thì em sẵn kể luôn. Kể từ khi nó làm kèo xong thì nó ko hề xuất hiện nữa, và nó cũng xưng tên với bà Liên là tên Lộc. Ban đầu em cũng ko hiểu sao nó lấy tên Lộc. Về sau mới hiểu là nó biết kèo này thúi rùm rồi, cho nên nó ngăn ngừa từ ban đầu, lấy tên giả để bên bà Liên có muốn tìm nó thì cũng ko tìm ra.

Thôi em xin quay trở lại mạch truyện.

Theo lời ông T thì khoảng thời gian từ khi nộp đơn cho đến khi có kết quả, nếu nhanh thì tầm 3 tháng, nếu chậm thì 5,6 tháng.

Sẵn qua đây, em có 1 lời khuyên cho các bác:

  • 1. Luôn thành thật với luật sư của mình (và cả bác sĩ) vì họ sẽ ko bao giờ tiết lộ điểm yếu của mình ra, và sẽ dễ bảo vệ cho mình hơn.
  • 2. Không tỏ ra sợ sệt hay lo lắng, vì luật sư sẽ nắm thóp, và tô thêm nỗi sợ hãi cho bạn (thua kiện, mất tiền, pháp lý…) Mục đích để tăng phí dịch vụ.
  • 3. Thời gian dự tính luật sư đưa ra, cứ x2 lần là vừa khớp.

Thật sự là vậy, thời gian ông T làm xong vụ án của em là khoảng 12 tháng, mặc dù ông Tám bà Liên cũng tham gia đầy đủ, và vẫn những lý lẻ hoang đường và ngược ngạo.

Kết quả là Toà án xử ông Tám bà Liên phải hoàn trả cho em 400 triệu tiền gốc và 162 triệu tiền lãi, tổng cộng 562 triệu.

Đặc biệt, từ thời gian em làm đơn yêu cầu thi hành án, cho đến khi thi hành án thì bả vẫn phải chịu lãi suất nợ quá hạn cho tổng số tiền trên. Em có hỏi ông luật sư thì đâu đó em sẽ có tiền lãi ~5tr/tháng (10%/năm).

Thế là em vác cái quyết định thi hành án này, đi nhận lại tiền tạm ứng án phí. Số tiền án phí này ông Tám bà Liên phải đóng cho nhà nước, tầm 15tr (quả báo nhãn tiền).

Xong em làm cái đơn yêu cầu thi hành án, và gửi cho chi cục thi hành án dân sự vào tháng 10/2020.

Đến đây các bác đừng vội chúc mừng em, vì đến thời điểm hiện tại em vẫn chưa nhận được 1 xu nào. Ban đầu em cũng chờ đợi, sau ghé lên thi hành án, gặp chấp hành viên, em có hỏi thường thì vụ việc như vầy xử lý mất bao lâu.

Câu trả lời em nhận được là Cũng tuỳ vụ việc, có vụ thì 2,3 tuần; có vụ thì 5,6 tháng, có vụ kéo dài cả chục năm lận.

Em nghe xong hiểu ra vấn đề. Về nhà e gọi ngay cho anh B. Anh B nghe xong cười ha hả, xong nói mày ko làm việc trực tiếp được đâu, nên nhờ ông luật sư T. ổng làm cho mày.

Nghe lời anh B, em lại đến văn phòng ông T. Sau khi trao đổi, ông T ra giá là 30 triệu cho hợp đồng pháp lý, đại diện làm việc với thi hành án, từ lúc hoà giải cho đến khi thi hành án xong. Đến lúc nhận tiền thì em lên nhận.

Các bác đừng thắc mắc là sao phí cao vậy, còn cao hơn cả phí ra toà, em ko biết đường trả lời đâu :D

Mà xui 1 cái là vừa ký hợp đồng pháp lý thi hành án, chấp hành viên lên xác minh địa chỉ nhà bà Liên xong thì bùng dịch, ko thể làm việc được.

Cho nên đến giờ e vẫn chưa nhận được xu nào, nhưng số tiền nhận về có vẻ khả quan và rõ ràng hơn hồi 2018.

Tạm kết thúc vụ việc bà Liên, vì chưa có tình tiết mới. Khi nào có tiến triển, em sẽ update thêm ngay.

Ngày mai em sẽ kể về việc em đã cứu 1 mạng người, cũng như giúp 1 gia đình ko bị vỡ nợ tan nát như thế nào. Xin mời các bác hóng.

---

À quên, ông luật sư T có kể với em rằng, khi chấp hành viên lên xác minh địa chỉ nhà bà Liên, thì thấy đang đám tang, có 1 cái hòm ở trong nhà. Ổng nói là 1 thằng con trai của bà Liên vừa chết, nên ổng cũng ko tiện làm việc nhiều, chỉ hỏi thăm sơ bộ rồi về.

Các bác đừng hỏi em thằng nào chết, rồi sao mà nó chết, em ko biết đường trả lời đâu

 

CHAP 9 Bis: GIẢI ĐÁP THẮC MẮC

Em ko có bán nợ cho bên thằng S. giới thiệu, vì họ chê đất ko đẹp. Thực ra bên mua nợ nếu ko có lực mạnh và thế vững thì cũng ko ai dám đứng ra làm, chưa kể, giá mua nợ thường là <=50% giá trị hợp đồng, mà phải là kèo nào thơm thơm, chủ nhà ko cứng thì họ mới nhận. Còn lại đa số từ chối.

Có bác hỏi trường hợp cho vay rồi sang tên xong bán luôn thì sao? Thì chủ đất chết ngắt chứ sao.

Đa số khi chủ cho vay muốn làm bậy thì sẽ có 2 trường hợp: 

1. Sang tên xong rồi đem đi vay cao hơn.

2. Sang tên xong đem bán luôn. Căng ra pháp luật thì chủ đất thua trắng, vì đã tự tay ký vào hợp đồng sang nhượng (cuối hợp đồng luôn có câu đại loại là Hai bên cam kết đã đọc và hiểu các nội dung ghi trong hợp đồng…), trừ khi có giấy tay hay bằng chứng, chứng minh là chỉ cho vay chứ ko phải là mua bán (hợp đồng giả cách). Nhưng thường khi có ý định lừa đảo thì bên cho vay sẽ ko để lại bằng chứng, chỉ nói miệng là Anh/Chị cứ tin tưởng em, này là hợp đồng thế chấp, để làm tin thôi chứ ko có mua bán gì hết. Đa số người bị lừa là người dân ở nông thôn, dễ tin người và đưa hợp đồng là ký, ko đọc.

Có bác hỏi sao bà Liên chịu ký xác nhận, thì đó là nghiệp vụ của luật sư và toà án. Họ sẽ có cách mềm mỏng để gia đình bả đồng ý ký vào biên bản, nhưng nói cho cùng thì đó cũng là số tiền bả đã nợ chứ đâu phải ép cung hay gán ghép gì cho bả đâu. Em nói nhiều lại mất hay, và có thể bất lợi cho em khi chưa cầm được tiền.

Có bác nói: Bị đơn (bà Liên) xin "trả 1 triệu/tháng đc ko, vì ko có tiền". Đây là trong trường hợp nguyên đơn (là em) KO chứng minh được bị đơn (bà Liên) có tài sản để thi hành án, hoặc ko có thế chấp. Hiện nay giấy đất em đang giữ, thì coi như ko có chuyện đó xảy ra được. Nhưng có 1 vụ án khác, em ko nắm được tài sản thế chấp của người vay, nhưng em đã đi đường khác để tăng khả năng thu được tiền về, đó là cố gắng chuyển từ dân sự qua hình sự. Vụ đó ra sao, cách làm như thế nào, mời các bác đón đọc.

Thằng Hậu gòm thì ko biết ăn 1 đống hay bao nhiêu, nhưng nó đã xây đc nhà sau mấy tháng làm môi giới cho em. Sau em được biết, thường các kèo cho vay này, môi giới thành công sẽ hưởng tầm 5-6% trên số tiền vay (người vay trả - bà Liên), tuỳ theo mức độ khó của kèo. Còn thằng Hậu gòm thì tất cả các kèo của em, nó hưởng 10%, chưa kể còn xin thêm tiền của em. Như vậy đủ biết "kèo thơm" cỡ nào rồi các bác nhỉ.

Về cá nhân có được làm hợp đồng thế chấp hay không, em xin đính chính lại là ĐƯỢC nhé. Quy định mới của Chính phủ đã cho phép cá nhân nhận thế chấp tài sản, nhưng chắc chắn 1 điều là quyền lợi ko đc bảo vệ như pháp nhân.

 

CHAP 10: CUỘC GỌI ĐỊNH MỆNH

Đó là 1 buổi sáng sớm mùa thu, gió trời nhè nhẹ, như thói quen thường ngày, em đang ngồi café ở vỉa hè, hít thở không khí trong lành và ngắm dòng người qua lại. Các bác có thể hoài niệm về 1 thời thơ ấu, thời còn đi học, còn em thì cứ ước gì trở lại được thời điểm năm 2018, em sẽ tát thẳng vào mặt chính mình và cấm nó ko bao giờ đc lao vào con đường này. Để ko có những đêm thức trắng, những giây phút cân não và những tình huống căng thẳng đến nghẹt thở như hiện nay.

Quay lại thời điểm đó, đang ngắm đường ngắm phố thì điện thoại em reo lên, có 1 người anh làm chung, hỏi em đang ở đâu. Em chỉ quán thì anh ấy (tạm gọi là anh Pig) chạy lại.

Kéo cái ghế ngồi xuống, anh Pig vào thẳng vấn đề. Anh có 1 người hàng xóm, tên là Phong, vợ tên là Hiền. 2 vợ chồng này thân với anh Pig lắm nên hay qua chơi và tâm sự. Hôm qua anh Phong có nói là đang cần 1 số tiền, cụ thể là 800 triệu, để mua đất đầu tư ở Đà Lạt. 2 vợ chồng đi làm lương cán bộ, giờ đi vay tiền làm kinh tế ngoài thì ko hay, nên muốn thế chấp ngoài, tầm khoảng 3 tháng sẽ ra được miếng đất, lời được khoảng 300-350 triệu. Lúc đó sẽ trả hết tiền gốc, còn lãi thì đóng hàng tháng.

Anh Pig nói 2 vợ chồng anh Phong cùng làm ở 1 trường cảnh sát nhân dân, ngoài lương thì có nhiều khoản ngoài, nên cũng khó sao kê để vay ngân hàng. Cái quan trọng anh Pig muốn nhấn mạnh là, 2 vợ chồng làm cán bộ, nên ko dám làm bậy. Chưa kể, để có chân vào trường này, 2 vợ chồng đã phải bỏ ra 3 tỷ chi phí, cho nên chỉ cần có người vào đòi nợ là tiêu nên em cứ yên tâm.

Em nghe lý lịch cũng uy tín, nên đồng ý hẹn gặp. Trưa hôm đó, tại 1 quán cafe khuất trong 1 con hẻm, anh Phong và chị Hiền xuất hiện, cầm theo 1 tờ giấy đất. Anh Phong dong dỏng cao, gương mặt hiền lành, tóc chuẩn ngành, mặc chiếc áo cầu thủ và quần kaki, lộ dưới chân là đôi tất màu cứt ngựa. Còn chị Hiền thì mặc nguyên bộ đồ ngành màu xanh lá, khoác áo khoác bên ngoài. Anh Phong trình bày nội dung cũng giống anh Pig đã nói, và hỏi em có bớt đc tiền lãi chút nào ko. 

Sau khi xem qua giấy đất, em thấy có thể hiện là đất thổ cư 100%, diện tích tầm 100m2, nhưng bị quy hoạch (gạch chéo) hết 96m2, chỉ còn lại 4m2 là đất sạch. Thoáng thấy cái nhíu mài của em, anh Phong nhanh nhảu giải thích, cái này là theo quy hoạch cũ, để xây chung cư cho 1 tập đoàn nước ngoài nhưng hiện nay đã xoá quy hoạch, anh Phong đã hỏi kỹ trên phòng TNMT. Quy hoạch mới hiện nay là cách miếng đất tầm 20m sẽ là 1 ngã tư, lộ 30m trổ thẳng ra đường quốc lộ. Dự kiến sẽ làm trong vòng 2 năm tới. Cho nên giá trị miếng đất này là rất lớn, anh Phong ko muốn bán mà chỉ cầm đỡ để đầu tư.

Em ghi nhận thông tin, chụp vài tấm hình miếng giấy đất rồi tính tiền ra về. Xong em gửi cho ông anh làm ở Quỹ đất thành phố, nhờ ổng kiểm tra xem anh Phong có nói sự thật hay ko. 

Chiều hôm đó, ông anh gọi lại, nói đúng là đã huỷ dự án chung cư, con đường 30m thì cũng đã được duyệt quy hoạch, chỉ có điều là chưa biết nó cách miếng đất 20m hay đi xuyên qua miếng đất luôn. Nếu đi xuyên qua miếng đất thì sẽ được bồi thường, theo giá nhà nước. Còn nếu cách 20m như anh Phong nói thì 2 năm sau nó x3 x5 là chuyện bình thường. Em lại tra thêm thông tin giá đất của khu vực (trên Internet), thì được biết là tầm 13tr/m2. Lấy đó làm cơ sở, em quyết định đồng ý xuống tiền.

Hẹn gặp anh Phong và chị Hiền ở phòng công chứng, hôm nay 2 vợ chồng mặc đồ ngành, chỉ riêng chị Hiền là có áo khoác. Sau khi ký hợp đồng xong xuôi, em trao cho anh Phong 770 triệu (lãi suất 4%/tháng, em giảm 2 triệu là tròn 30tr). Anh Phong cám ơn, xong cất tiền vào cốp xe và đi thẳng. Còn chị Hiền, vẫn như lần trước, ko hé răng 1 lời. Xong em cũng về, ko quên chuyển khoản cho anh Pig 1 số tiền, gọi là môi giới thành công.

Thấm thoát đã qua 1 tháng, em còn nhớ đó là ngày 9. Bấm số điện thoại anh Phong, em nhắc sắp đến ngày đóng lãi, thì anh Phong nói đang ở Đà Lạt, có thể du di cho vài ngày rồi về, ảnh sẽ gặp em để đưa tiền mặt. Em từ chối, nói anh tranh thủ ra ngân hàng chuyển khoản cho em đi. Anh Phong ậm ừ rồi tắt máy. Đến chiều thì điện thoại em ting ting, báo có 30 triệu. Em xem tin nhắn và mỉm cười, đồng tiền thật là dễ kiếm.

1 tháng sau, 1 buổi tối ngày 8, em còn nhớ rất rõ ngày đó như thế nào. Hôm đó em và vợ cãi nhau vì những việc em làm. Vợ em ko đồng ý cho em tiếp tục cho vay nữa, vì làm vậy thấy thất đức, và em ko rành vụ đất đai, lỡ bị lừa 1 kèo là coi như banh xác. Còn em, lúc đó tiền bạc rủng rỉnh, với lại chỉ mới có vụ bà Liên là rắc rối (thiếu 1 tháng tiền lãi + 6 triệu), nên em ko nghe, cứ tự tin vào bản thân mình nên sinh ra cãi vả. Xong em cắp đồ ra ngoài ngủ, thì điện thoại reo lên, lúc đó tầm 21h.

Anh Phong gọi. Quái, ông nội này giờ gọi làm gì đây, mai tới ngày đóng lãi rồi, hay lại lý do lý trấu gì đây?

E bắt máy alo, anh Phong chậm rãi nói (khúc này em xin để nguyên văn cho các bác đọc, em có ghi âm lại nhưng qua nay tìm hoài ko thấy, nào tìm thấy em sẽ post lên cho các bác nghe. Nghe áp phê hơn x10)

- Đức à em, anh xin lỗi vì tối rồi còn gọi làm phiền em, nhưng nếu a ko gọi cho e bây giờ thì anh sợ sáng mai a ko còn trên cõi đời này nữa. Em đừng hỏi, để anh nói. Anh ko giấu em nữa, anh chị hiện tại đang rất bế tắc vì nợ nần, số tiền lên đến hơn 5 tỷ và anh chị không còn khả năng thanh toán nữa. Mà cái này ko phải anh chị chơi bời hay tiêu xài hoang phí, mà anh chị bị người ta gạt em ơi.

- Trước anh chị cũng có làm ăn thêm, cho các anh em trong trường vay tiền, cũng cải thiện được đời sống, có thêm đồng ra đồng vào mua sữa với đóng tiền học cho con (cháu nhỏ 3 tháng tuổi). Sau bị lòng tham làm mờ mắt, lãi suất có khi lên đến 10%/tháng nên anh chị vay thêm bên ngoài để cho vay lại, ăn phần chênh lệch. Anh có quen 1 thằng em, nó là con của ông sếp cũ của anh (đã về hưu). Nó có hùn vốn với 1 sòng bài bên Cam nên có hỏi anh vay tiền. Anh biết nhà cửa, biết cha mẹ nó, nên cũng gom tiền cho nó vay 4 tỷ, chỉ bằng 1 tờ giấy tay.

- Ban đầu nó đóng lãi đúng hẹn và đầy đủ, nhưng khoảng 3 tháng sau thì nó mất hút. Anh gọi hoài ko được, lại nhà kiếm nó thì cha mẹ nó nói nó đã bỏ đi rồi. Quá bấn loạn vì số tiền quá lớn, nên anh chị đã kể cho cha mẹ nó (sếp cũ của anh) nghe về việc nó mượn tiền, đưa ra cả giấy nợ, mong gia đình họ có thể hỗ trợ trả giúp cho anh được ít nhiều. Cha nó kêu anh về đi rồi để họ tính. Nhưng qua ngày hôm sau thì họ trở mặt, nói ko liên quan gì đến việc nó mượn tiền, và coi như từ mặt nó. Anh như chết đứng giữa trời, trong khi tiền vay ngoài 4-5%/tháng đã sắp đến hạn. Thế là anh chị phải vay mượn đầu này đắp đầu kia, kể cả nói dối họ hàng, cha mẹ đang cần tiền để đầu tư. Nhưng mà gia đình anh chị đâu có khá giả, bạn bè thì cũng chỉ cho mượn được ít, nên cũng ko đủ đâu vào đâu. Thời điểm đó, chị Hiền em tới ngày sinh bé, anh đánh liều mang thẻ ngành ra cầm, để đóng tiền lãi và chi phí sinh nở.

- Áp lực tiền bạc, nợ nần, cộng thêm thức khuya dậy sớm chăm em bé, nên chị Hiền em giờ như người trầm cảm. Cuộc sống gia đình anh chị quá ngột ngạt, lúc nào cũng căng thẳng.

- Giờ hàng ngày đi làm, anh ko có tâm trí gì để đứng lớp. Cứ nơm nớp sợ ngta đến tận trường đòi nợ, rồi mọi chuyện lộ ra, thân bại danh liệt, mất công ăn việc làm rồi mất cả danh dự, uy tín. Nhưng mà làm thì lương 2 vợ chồng anh cũng ko đủ để đóng lãi, mà hàng ngày thì lãi mẹ đẻ lãi con, chưa kể gia đình, họ hàng cứ hỏi về món tiền anh chị vay mượn.

- Giờ anh cảm thấy quá bế tắc rồi, ko còn con đường sống nào nữa. Nên anh định sẽ từ bỏ cuộc sống này. Anh rất xin lỗi em vì đã kéo em vào rắc rối của anh. Thật tình anh cùng đường rồi mới phải như vậy. Về phần miếng đất, qua ngày mai em tìm người bán đi. Nếu không đủ tiền vốn thì anh xin lỗi em. Còn nếu có dư ra được phần nào thì nếu em thương anh chị thì em gửi lại cho chị Hiền để mua sữa cho cháu, còn ko thì thôi, anh cũng ko trách em được.

- Qua ngày mai chắc anh ko còn trên cõi đời nãy nữa rồi, nên anh muốn gọi nói cho em biết mọi chuyện. Anh ko hiểu sao tuy mới gặp nhưng anh rất có cảm tình với em, cảm thấy em là người tốt, hiểu chuyện nên anh tâm sự. Tất cả mọi chuyện này chưa ai biết, ngoại trừ 2 vợ chồng anh, và người thứ 3 là em. Chúc em và gia đình sống tốt và nhiều may mắn. Cảm ơn em đã chịu lắng nghe anh.

Sau cái cúp máy của anh Phong là 1 nỗi kinh hoàng tột độ của em, vì biết được có 1 người sắp tự tử, vừa nghĩ đến số tiền 800 triệu của em.

  • Giấy đất đó là giả hay thật?
  • Khả năng mất 800 triệu là bao nhiêu %?
  • Tại sao lại là mình?
  • Anh Phong ơi, anh làm vậy là em chết theo anh rồi...

 

CHAP 11: XÂY 7 KIỂNG CHÙA

Anh Phong tắt máy, em gọi ngay lại thì đã thuê bao. Mặc dù vậy nhưng em vẫn gọi thêm 10 lần nữa, kết quả vẫn ko liên lạc được.

Ngồi bần thần cỡ khoảng 15 phút, vợ em nhìn ra, cảm thấy có biến nên ra hỏi. Quên hết tất cả những cãi vả vừa nãy, em kể hết cho vợ nghe, như cố tìm 1 chỗ để bấm víu, và hy vọng. Vợ em nghe xong thì hỏi sao em ko gọi thử cho chị Hiền, nhưng em ko có số. Vợ an ủi nói thôi chuyện gì thì cũng đã lỡ rồi, anh tranh thủ ngủ chút đi rồi sáng chạy lại nhà anh chị.

Tối hôm đó em ko thể nào chợp mắt nổi, chỉ mong trời mau sáng để chạy ngay đến nhà anh Phong.

Vừa đậu xe đến cửa, em đã thấy chị Hiền thất thiểu đi ra. Mở cửa cho em vào nhà, chị nói là tối hôm qua anh Phong nói là đi ra ngoài mua đồ. Lát sau, chị Hiền nhận được tin nhắn của anh Phong, nói anh xin lỗi về mọi việc và dặn chị ở lại chăm sóc con cho tốt. Chị hoảng loạn gọi lại thì cũng ko đc, sau đó chị có gọi cho các anh em đồng nghiệp để hỏi thăm và báo luôn về việc anh Phong nhắn tin vậy. Ngay tối hôm đó, rất nhiều anh em làm chung đã đến nhà, động viên và chia nhau ra tìm kiếm, nhưng đều ko có kết quả. Đến sáng này thì các anh em về nhà thay đồ để chuẩn bị đến chỗ làm, còn chị thì cũng ko biết phải làm gì, cháu nhỏ thì đã mang gửi nhà ngoại.

Em nghe xong biết ko thể nào là giả được rồi, nên móc máy gọi ngay cho anh Pig. Anh Pig nghe xong, kể rằng hôm qua anh Phong còn ghé nhà anh Pig chơi, thấy cũng buồn buồn chứ ko có nói gì nhiều. Để anh hỏi thăm các anh em vòng vòng khác xem sao.

Cảm thấy vô vọng, em lúc này phải tìm đường để tự cứu mình. Thế là em gọi cho thằng Hậu gòm, kể cho nó nghe mọi việc, và nhờ nó xem giùm giấy đất xem là thật hay giả, và có giá trị bao nhiêu. Hậu gòm ngay lập tức trách móc em, sao mấy cái này ko hỏi nó từ đầu? Rồi giờ đổ bể ra vầy thì lại gọi cho nó? Xong nói giá đất khu vực này chỉ tầm 4tr/m2 thôi...

Em cũng ko buồn cãi với nó, chỉ dặn nó là đừng kể cho mẹ em biết, em ko muốn mẹ em lo thêm nữa.

Sau này em mới biết được là ngay lập tức nó đem chuyện này kể cho mẹ em. Và mục đích cũng ko phải tốt lành gì, mà nó chỉ muốn mẹ em và em ko tự làm các kèo nào khác ngoài nó, vì như vậy nó ko nhận được tiền hoa hồng. Và tất nhiên, nó cũng chẳng thèm nhìn đến tờ giấy đất em gửi, cũng như tìm hiểu hay rao bán giúp em.

Tâm trạng chán nản, em mở lại ghi âm cuộc gọi đêm qua, cố nghe lại xem có thông tin gì để khai thác không. Sau đó, vô thức em bấm gọi thử.

Chuông reo.

Anh Phong bắt máy, em hỏi anh đang ở đâu, mọi người đang rất lo cho anh. Anh về đi, mọi việc có gì từ từ giải quyết, còn người thì còn của.

Anh Phong nói anh đang chạy lên cầu XXX, hồi hôm qua đến giờ anh đi 4, 5 cái khách sạn, nhưng ko có cái nào có đèn/quạt trần để treo cổ. Sáng nay anh định đi vào sân vận động để tự tử thì đang có hội thao gì đó, người ta tập trung đông nên ko làm gì được.

Kể thì nghe có vẻ buồn cười nhưng lúc đó em lại cực kỳ hoảng. Em vừa khuyên anh Phong, vừa chạy thật nhanh quay lại nhà chị Hiền. 

Em nói mình là đàn ông, phải có trách nhiệm với gia đình. Nếu có khó khăn thì phải mạnh dạn đối mặt và tìm cách giải quyết, chứ anh làm vậy là trốn tránh, xong để lại vợ con lãnh toàn bộ hậu quả như vậy thì có đáng mặt người chồng, người cha hay không? Biết bao nhiêu người còn khổ hơn anh, nợ nần nhiều hơn anh, không lẽ người ta ai cũng tìm đến các chết? Anh làm trong ngành, bản lĩnh phải hơn người khác, rồi con cái anh nữa, sau này anh muốn ngta nói về cha nó như thế nào? Rồi tình huống xấu nhất, anh ko thể trả được nợ, thì tại sao mình ko cùng vợ con mình trốn đi nơi khác, làm lại từ đầu? Có vợ có chồng, tát biển Đông cũng cạn, mắc gì anh tìm đường dễ cho anh, bỏ lại tất cả mọi rắc rối cho vợ con anh hưởng?...

Em nói nhiều lắm, cuộc gọi phải đâu gần 30 phút, em cũng chưa từng nghĩ em sẽ nói chuyện nhiều với người lạ (chưa thân) như vậy, cũng ko nghĩ là em có thể nói hay như thế.

Anh Phong nói em nói đúng, nhưng anh giờ rối quá rồi, anh ko có suy nghĩ được gì nữa. Từ tối qua đến giờ có hàng trăm cuộc gọi và tin nhắn, từ chị Hiền, gia đình, đồng nghiệp đến cả thủ trưởng của anh (sếp hiện nay), nhưng anh đều ko trả lời. Chỉ có em gọi a mới bắt máy.

Vừa đến nhà chị Hiền, em liền kêu chị ra để nói chuyện với anh Phong, thì anh Phong cúp máy.

Ting ting, tin nhắn đến: "Anh chỉ muốn tâm sự với em, cám ơn em đã chia sẻ với anh. Vĩnh biệt em"

Chị Hiền xem tin nhắn thì oà khóc. Nhưng em thì bình tĩnh hơn. Em nhận định anh Phong có ý định tự tử, nhưng vì lý do gì đó nên vẫn chưa thực hiện. Có thể vì gánh nặng vợ con, trách nhiệm hoặc cũng có thể vì chưa đủ can đảm nữa.

Em bàn với chị Hiền, việc cần ưu tiên bây giờ là tập hợp tất cả những người có khả năng tác động được với anh Phong, để cùng nhau lên phương án. Chị Hiền ra ngoài gọi điện thoại, 30 phút sau, 4 người đàn ông mặc đồ ngành đã có mặt trước cửa nhà.

2 người là bạn thân của anh Phong, 1 người là anh Q.- thủ trưởng của anh Phong. Còn người còn lại là anh Hậu mập, cũng trong ngành, nhưng ko công tác chung.

Sau khi bàn thảo, em bấm máy gọi cho anh Phong. Đúng như em dự đoán, chuông reo, và anh Phong vẫn bắt máy.

Giải pháp được đưa ra, anh Hậu mập sẽ đứng ra mua lại miếng đất cầm cho em với giá 1,2 tỷ. Trả nợ cho em 800tr, dư ra 400tr. Số tiền này ưu tiên để chuộc thẻ ngành về và lo cho cháu nhỏ, còn dư 1 ít thì để trong nhà để giải toả tâm lý.

Anh Hậu mập cũng sẽ ra mặt để nói chuyện với các bên cho anh Phong vay, xin khoanh nợ và trả từ từ.

Anh Q. thủ trưởng sẽ duyệt cho anh Phong tạm nghỉ 1 thời gian để bình tâm và giải quyết sự vụ. Hai người bạn thân cũng được duyệt nghỉ để hỗ trợ tinh thần cho anh Phong, và cùng anh Phong qua nhà ông sếp cũ để tạo áp lực buộc gia đình đó phải chịu trách nhiệm trả nợ cho thằng con.

Anh Phong im lặng nghe em trình bày giải pháp, xong lặng lẽ cúp máy.

Em và mọi người đang hoang mang ko hiểu vì sao, thì điện thoại nhận tin nhắn "Chiều anh về gặp em và anh Q"

Đọc xong tin nhắn, mọi người thở phào nhẹ nhỏm. Xong các anh trở về đơn vị, còn chị Hiền cũng sửa soạn để đón cháu nhỏ về từ nhà ngoại.

Em ngồi quán cafe trước đơn vị anh Phong đợi, chợt nhớ ra rằng từ sáng đến giờ chưa có gì trong bụng, 1 giọt nước cũng chưa uống. Nhưng các bác phải trong tình trạng như em mới biết được, không thiết tha gì ăn uống cả, mà có ăn uống cũng ko thấy ngon.

Chiều tầm 18h, anh Phong gọi em, hẹn gặp ở đầu hẻm X. Em gọi cho anh Q. để ra cùng.

Anh Phong xuất hiện, với gương mặt thất thần, trên chiếc xe Wave cũ kỹ. Anh xin lỗi em và anh Q. vì đã làm cho mọi người lo lắng, ảnh còn mở cốp xe và chỉ cọng dây dù, nói là mua mà chưa có dịp xài. Em chụp ngay cọng dây, quăng vào đống rác kế bên ""Đừng có giữ mấy cái này, xui lắm". 

Anh Q. cũng động viên anh Phong vài câu, kêu về xin lỗi chị Hiền nữa, vì chị Hiền là người phải chịu đựng nhiều nhất. Xong còn yêu cầu anh Phong sáng mai đến đơn vị làm kiểm điểm, vì tự ý ca trực. Em nghe thấy hơi buồn cười, người ta đã định tự tử mà còn kêu làm kiểm điểm. Sau này em mới được biết là, dù bất cứ lý do gì, quân nhân tự ý bỏ vị trí trực đều phải bị kỷ luật hoặc nhẹ nhất là kiểm điểm.

Vài ngày sau, anh Phong hẹn em ra để huỷ công chứng miếng đất, và chuyển qua cho anh Hậu mập. Mọi việc cũng suôn sẻ, em nhận lại được tiền, không quên dành 1 ít gửi cho anh Phong, gọi là tiền sữa cho bé.

2 năm sau, tiến hành dự án mở lộ 30m, dân trong vùng gọi là hốt bạc. Anh Hậu mập chắc là vô mánh.

Còn anh Phong, lâu lâu cũng gọi điện cho em, hỏi thăm thì ít nhưng mượn tiền thì nhiều. Tất nhiên, em từ chối khéo. 1 lần thôi tởn tới già.

 

CHAP 12: CHO VAY MÀ KO ĐI XEM ĐẤT

Note thêm 1 cái là nhiều bác cứ thắc mắc sao thằng Hậu gòm nó gạt em rồi mà em còn cứ làm ăn với nó. Em xin giải thích lại 1 lần chót là Các sự việc này diễn ra trong cùng 1 thời điểm, nhưng em review theo từng nhân vật để các bác dễ hình dung. Chứ ko phải e ngu đến mức biết nó gạt rồi mà còn đưa đầu cho nó gạt tiếp. Ngoài ra, các bác cứ hỏi sao nói 2 tỷ mà có 400tr, rồi 1 tỷ 2 các thứ… Em có bảo là vụ bà Liên là 2 tỷ đâu mà chưa chi các bác đã hỏi. Ngoài ra, vụ ông Phong em ko tính là em bị lừa, cho nên các sự vụ còn lại trị giá đến 1 tỷ 6 các bác nhé. Sau này em xin phép ko rep các comment hỏi 2 vấn đề này nữa ạ.

Thôi lại lan man rồi, em xin phép quay trở lại review.

Đó là 1 buổi sáng ngày 4 tháng 8, năm 2018. Em nhớ rõ vì em còn lưu lại chứng cứ trên email. Thằng Hậu gòm gọi cho em, nói có kèo thơm, đất ruộng nhưng rất rộng, diện tích 2,500m2, mặt tiền 13m, lộ lớn xe container quay đầu ở xxx. Giá trị miếng đất này hiện nay (2018) ít nhất cũng 1,5 tỷ, mà chủ nhà chỉ vay có 500tr thôi, em làm ko? Em nói em đang đi công chuyện, anh gửi em giấy đất với hình miếng đất thực tế, chụp đường đi giúp em, được thì chiều ra công chứng.

Sau đó, em nhận được qua mail hình giấy đất và hình thực tế như sau:

Em có gọi hỏi thằng Hậu gòm là có cái nhà đó là sao? Thì nó nói là nhà chủ đất dựn lên để có đi thăm vườn thì ở lại nghỉ trưa, chứ ko có ai ở đó hết. Chủ nhà kẹt tiền nên vay đỡ 3 tháng là trả gốc.

Em lại hỏi nó 1 câu, em thấy đất với hình này okie, nhưng có khi nào người ta nhà chỗ khác mà chụp hình chỗ này để gửi cho mình ko? Thì nó trả lời ko có đâu, mà cho dù có thì cũng nằm ở khu vực đó, nên giá trị cũng ko có khác biệt (các bác nhớ giúp em đoạn này nhé).

Tin tưởng nó, em hẹn sáng mai ra công chứng làm (ko cần đi coi đất, cũng ko cần biết chủ đất là ai, đừng ai chửi em ngu nhé, em thừa biết rồi ạ 

Sáng hôm sau, em đi uống café sớm như mọi ngày, hôm nay có 1 thằng bạn xăm full mình mẩy ngồi uống chung. Lát sau, em tính tiền, nó hỏi đi đâu sớm vậy, em kể đi cho vay công chứng giấy đất, nó xin đi theo, em OK đi thì đi.

Đến nơi thì thấy thằng Hậu đã đến, cùng với 1 người đàn bà mập mạp luống tuổi, đó là bà Hồng.

Em kêu cả đám qua quán càfe trước văn phòng công chứng để xem giấy đất, thì thấy giấy đất đứng tên người khác, và đã chuyển nhượng cho bà Hồng cách đây 3 tháng. Em thấy cũng ko có vấn đề gì, nên kêu qua văn phòng làm thủ tục. Tự nhiên, bà Hồng tỏ vẻ sượng, và tìm cớ để hoãn lại. Em thấy khó hiểu, thì bà Hồng kêu thằng Hậu gòm ra ngoài to nhỏ. Lát sau, Hậu gòm quay vào nói với em là bả quên đem CMND nên chưa ký công chứng đc, hẹn có gì chiều quay lại.

Sau này em mới biết được rằng, thứ 1, văn phòng công chứng đó đã biết tỏng bà Hồng là chuyên gia lừa đảo, và thông báo cho toàn bộ công chứng viên là tuyệt đối ko công chứng bất cứ 1 hợp đồng nào có dính dáng đến bả. Thứ 2, bà Hồng nhìn thấy thằng bạn xăm full người của em, nên e ngại ko dám làm. Sợ sau này phát hiện ra bả lừa đảo thì em kéo người lại bằm bả ra cho cá ăn. Rồi trưa đó thằng Hậu ra thủ thỉ với bả, rằng tôi biết nhà cửa và gốc gác thằng này, nó ko có gì đâu, lành lắm, nên bả mới dám ra công chứng.

Sao em lại biết chuyện này? Chính miệng bà Hồng kể cho em nghe sau này, khi bị em tạo áp lực các thứ. Các bác có thấy độ khốn nạn của thằng Hậu gòm chưa?

Chiều hôm đó, Hậu gòm hẹn em tại 1 văn phòng công chứng khác. Đến nơi thì có thêm sự xuất hiện của 1 người đàn ông, dáng cao cao, vẻ khắc khổ. Hậu gòm giới thiệu, đây là ông Thành, chủ 1 cửa hàng vật liệu xây dựng.

Thằng Hậu nói rằng, món vay 500tr này bà Hồng chỉ vay 300tr, còn ông Thành vay 200tr để nhập cát nên bà Hồng sẽ làm hợp đồng uỷ quyền cho ông Thành, sau đó ông Thành sẽ ký chuyển nhượng sang cho em, để cả 2 cùng có trách nhiệm trả nợ. Em lúc đó thấy ko có vấn đề gì, nên cũng đặt bút ký, và giao tiền. Người ký biên bản nhận 500tr là ông Thành.

2 tháng đầu, ông Thành vẫn đóng lãi cho em đầy đủ. Đến tháng thứ 3, ông Thành viện cớ chưa thu được tiền hàng của khách, nên chỉ trả trước 50%, còn lại hẹn vài hôm. Em cũng đồng ý.

Vài hôm sau, em liên hệ lại thì ông Thành mất biệt. Tức trong mình, em gọi cho Hậu gòm kêu nó giải quyết, vì nó nói nó bảo lãnh cho ông Thành. 1 hồi sau, nó gọi lại nói là bà Hồng đã đưa tiền lãi cho ông Thành rồi, còn ổng thì hiện tại nghe nói đã bỏ trốn sang Cam, do bể nợ.

Em nghe xong bàng hoàng cả người. Lúc đó, em tức tốc kêu thằng Hậu gòm hẹn bà Hồng ra để gặp mặt tính chuyện giải quyết. Lúc sau, nó gọi lại, nói bà Hồng hẹn 18h ở quán café X. Em OK, lòng nóng như lửa đốt.

17h45, em đã có mặt tại quán café X cùng thằng Hậu gòm. 18h, vẫn ko thấy bả, em gọi thì vẫn đổ chuông, nhưng ko bắt máy. 18h15, 18h30, 19h, 20h, 20h30… hàng chục cuộc gọi, và cuối cùng là thuê bao. Thằng Hậu gòm nói sao bà Hồng này làm ăn gì kỳ vậy ta. Lúc đó em như người trên mây, ko nghe ko thấy gì cả. Còn bây giờ chỉ ước gì, tặng cho nó cái ly vào đầu, thêm 1 cái đá vào cuống họng…

 

CHAP 13: TRỜI ƠI, TÔI BIẾT NGAY MÀ…

Sáng hôm sau, em tiếp tục gọi cho thằng Hậu gòm, như để bấu víu vào 1 niềm hy vọng. Khác hẳn ngày thường, em gọi rất nhiều cuộc nó mới bắt máy. Và nói đang dẫn khách đi coi đất, vụ bà Hồng nó đang tìm hiểu, có gì nó sẽ gọi cho em. Em hỏi nó bà Hồng có ở địa chỉ trên giấy đất ko, thì nó nói ko, bả ở XXX, để nữa nó về đi rồi nó cùng em đi tìm bả.

Ko thể ngồi yên 1 chỗ, em lục tờ giấy đất ra, soi địa chỉ của bả, YYY, cách nhà em tầm 20km. Thế là em xách xe, tự chạy lên nhà bả.

Do đó là 1 vùng nông thôn, nên số nhà ko có, mà cho có thì cũng ko chính xác. Mất cả buổi sáng, cùng với cả 1 mớ chất xám để tìm ra mối liên kết giữa vài dòng nội dung ít ỏi trên giấy đất và thông tin trên internet, em mới tìm ra được nhà của bả. Đó là 1 căn nhà cấp 4, có trưng bảng hiệu Công ty TNHH ABC. 2 bên nhà gắn 3 cái camera, chỉa thẳng vào cái cửa sắt kéo màu xanh đóng kín, và 1 vết sơn tạt màu đỏ nổi bật ngay chính giữa, đã cũ.

Nhìn cảnh tượng này em đã biết được rằng, bà Hồng là 1 thứ gì rồi chứ ko phải người thường. Không có 1 quán xá nào gần đó, nên em quyết định đậu xe cách10m, để rình xem khi nào bả mở cửa đi ra thì chộp liền. 12h, 13h, 14h, 16h30… Cánh cửa vẫn ko có cục cựa gì. Em hết kiên nhẫn, nên đã đến trước nhà bà Hồng, mục đích là kêu cửa để coi có ai ra mở hay ko.

Đứng trước cánh cửa loang lổ, em phát hiện ra rằng các cái bát khoá cửa sắt đã từng bị giật tung ra, và được hàn lại. Nỗi lo sợ về 1 tương lai ko mấy tốt đẹp cho số tiền 500tr của em lại tăng lên, em cất tiếng gọi bà Hồng. Đáp lại em là 1 sự im lặng, tất nhiên.

Gọi 1 hồi lâu, thì cánh cửa cũng mở ra, nhưng là cửa nhà hàng xóm đối diện.

“Chú kiếm bà Hồng hả, bả ko có ở nhà đâu. Rất ít khi bả về nhà, nếu có về thì cũng tối khuya mới về, xong sáng sớm đã vội vã đi ngay. Nhà này biết bao nhiêu người lại kiếm bả như chú rồi, có người còn tạt sơn, phá cửa, làm um sùm các thứ. Tui sợ quá phải kêu công an đến mấy lần. Mà mấy ông công an ai mà ko rành bà Hồng này. Đơn thưa bả chất 1 đống ở trên phường kìa.

Bả lừa đảo người ta đó chú. Bả thấy ai mà cần vay tiền, bả dụ người ta ngon ngọt, kêu đưa giấy đất để bả hỗ trợ vay ngân hàng lãi suất thấp. Bả kêu người ta ra ký công chứng, nói là làm hợp đồng thế chấp để làm tin thôi. Tụi tui có đọc gì đâu, bả kêu sao thì ký vậy, để nhanh có tiền đem về lo trong nhà trong cửa.

Ai ngờ đâu hợp đồng đó là hợp đồng sang nhượng, xong bả sang tên luôn, rồi đem cầm cao hơn để ăn tiền chênh lệch. Con người bả làm ăn thất đức, bả hại biết bao nhiêu người ở cái vùng này rồi. Nhà tôi nè, cũng là cột chèo với bả mà bả còn gạt, huống chi người ngoài.

Sao công an ko bắt bả hả? Cái này tui cũng ko biết, chứ đơn từ cũng đã gửi hết rồi, mà có thấy ai kêu hay bắt bả gì đâu, để bả tiếp tục nhởn nhơ đi lừa gạt hết người này đến người khác.”

2, 3 người hàng xóm gần đó nghe chuyện, cũng chạy lại thi nhau kể tội bà Hồng. Nhưng lỗ tai em lùng bùng, ko còn nghe thấy gì nữa…

500tr coi bộ đã rất xa vời rồi.

Em chạy xe về, ko hiểu sao móc điện thoại gọi cho bà Hồng. Điều ko ngờ tới, chuông reo, và bả bắt máy. Alo chị nghe nè em (như chưa hề có việc gì xảy ra).

Em tuôn ra 1 tràng, rồi kêu ra gặp em để nói chuyện rõ ràng. Bả nói bả đang đi bán đồ la, tiền thì bả đã có đủ 200tr rồi, giờ đang tìm ông Thành để góp lại trả cho em, chuộc giấy đất về.

Em hỏi bả đang ở đâu, thì bả nói đang ở XXX, mai sáng bả về gặp em nói chuyện. Xong cúp máy.

Sáng hôm sau, sau 1 chuỗi cuộc gọi của em, bả vẫn ko bắt máy. Về sau, số điện thoại ko còn liên lạc được. Bả đã bỏ sim.

Từ 2018 đến nay, bằng nhiều nguồn tin, em biết được thêm 4 số điện thoại khác của bà Hồng. Khác hẳn với hình dung của em, khi em gọi tới bằng số lạ, bả bắt máy, sau khi nghe em xưng tên, bả vẫn dửng dưng trò chuyện bình thường như ko có chuyện gì xảy ra, và vẫn cho em những cái hẹn. Tất nhiên, chỉ có em đến.

Mãi về sau, em biết được lý do sự tự tin của bà Hồng, đó chính là sự uỷ quyền cho ông Thành. Bả cứ vịn vào cớ đã uỷ quyền cho ông Thành, và ông Thành phải chịu trách nhiệm chính. Còn phần tiền 200tr của bả, thì bả đã chuẩn bị đủ, khi nào ông Thành xuất hiện, trả phần 300tr thì bả sẽ ra mặt và trả đủ tiền cho em để lấy giấy đất về.

Đó là 1 mánh khoé đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả, vì ông Thành chỉ là 1 con tốt thí cho sự vụ này. Chính miệng ông Thành sau này đã kể cho em, ổng chỉ nhận được 70tr, phần còn lại thằng Hậu gòm, bà Hồng và ekip của chúng nó chia nhau.

Quay trở lại mạch truyện, sau khi bị bà Hồng cho leo cây tiếp tục, em gọi cho anh B. để nhờ tư vấn. Em B. cho em số điện thoại của anh Khánh, Đội trưởng Cảnh sát điều tra tại khu bả Hồng.

Sáng hôm sau, em chạy lên phòng Cảnh sát điều tra theo cuộc hẹn với anh Khánh. Sau khi trình bày lại 1 cách chi tiết kèm tờ khai, anh Khánh giải thích với em rằng, bà Hồng này tụi anh tháng nào ko nhận được đơn, nhưng bả có 1 ekip pháp lý đứng sau để tư vấn rất chặt chẽ. Người dân đúng là bị gạt, nhưng các giấy tờ, hợp đồng đều thể hiện rằng họ đã chủ động sang nhượng cho bà Hồng, chứ ko có bất kỳ 1 bằng chứng nào chứng minh rằng, đây chỉ là thế chấp để vay vốn. Cho nên rất khó để tụi anh có thể mở chuyên án điều tra về bà Hồng này. Anh khuyên em nên gửi đơn lên phường, sau đó chờ toà án gọi lên. Nếu toà án xác nhận có dấu hiệu hình sự, thì tụi anh sẽ vào cuộc.

Thất vọng vì sự việc ko như mong đợi, em cầm tờ giấy đất lủi thủi đi ra khỏi cơ quan điều tra. Ngồi lên xe, em nhìn tờ giấy đất. Chỉ vì tờ giấy A3 này, mà mình mất 500tr sao? Lật qua lật lại, em nhìn ngay trang 1, thấy thể hiện tên và địa chỉ của chủ đất. Mắt em sáng lên, tại sao mình ko đi tìm chủ đất, biết đâu họ có bằng chứng gì rồi sao?

Nghĩ là làm, em nhập thông tin địa chỉ chủ giấy đất lên điện thoại và đề máy.

Các bác đừng hỏi em vì sao ko hỏi thằng Hậu gòm, hay kêu nó dẫn đi. Thằng chó đó chỉ có khi sắp kèo gạt em thì bắt máy rất nhanh. Còn khi em kêu nó đi giải quyết hậu quả thì ko gọi được, hoặc đang ở chỗ xa, hẹn vài bữa…

Bác nào mà từng đi tìm nhà ở nông thôn thì cũng biết mức độ khó của nó như thế nào, nhất là hình ảnh mà thằng Hậu gòm gửi cho em, hoàn toàn là ở 1 nơi xa lạ.

Nhưng Google Map đã giúp em khoanh vùng, và cái miệng đã giúp em tìm được vị trí chính xác.

Đó là 1 mảnh đất ruộng, ngang 13m, dài hút tầm mắt. Bên trái là 1 căn nhà nhỏ, bên phải là 1 cái mộ. Vâng, là 1 cái mộ.

Em đứng trước cái hàng rào thấp ngang hông, gọi vài tiếng Chị Hồng ơi!

1 người đàn bà trung niên bước ra, nhìn em bằng ánh mắt ngờ vực, Chú kiếm ai?

Xin lỗi, phải đây là nhà của chị Hồng ko?

Người đàn bà ấy bỗng rưng rưng nước mắt, nức nở kêu lên “Trời ơi, tôi biết ngay mà…”

 

CHAP 14: NGƯỜI ĐÀN BÀ “TỘI NGHIỆP”

Mở cửa cho em vào, người đàn bà tên Mỹ, lau vội nước mắt rồi mời em vào nhà trong để nói chuyện.

Theo lời chị kể, và em cũng đã xác minh được là đúng sự thật. Nhà chị gồm 4 người, 2 vợ chồng, đứa con trai lớn và con gái út. Chồng chị thì mất cách đây cũng ít lâu, chị lập mộ ngay cạnh nhà để tiện nhang khói và gần gũi. Chị ở nhà lo bếp núc, nội trợ. Thằng con trai lớn thì đi làm ở xa, lâu lâu cũng gửi tiền 1 ít về cho chị. Còn nhỏ gái út thì đang học nghề tóc. Nguồn thu nhập chính của gia đình là từ 2 công ruộng phía sau cho người ta thuê. Nói chung chi tiêu dè sản thì cũng đủ ăn, do mức sống ở nông thôn cũng thấp.

Rồi 1 hôm tai ương ập tới, con trai chị bị tai nạn giao thông, bị chấn thương nặng ở vùng hạ bộ. Nghe tin, chị tức tốc bắt xe đến nơi để thăm con, và đưa vào cấp cứu. Bác sĩ thông báo phải mổ gấp, nếu ko thì có thể ảnh hưởng đến tính mạng, hoặc mất khả năng duy trì nòi giống. Thế là chị vội quay trở về và đôn đáo tìm người để vay tiền. Lúc đó thì bà Hồng xuất hiện, theo lời giới thiệu của 1 người bà con.

Bà Hồng sẵn sàng cho chị Mỹ vay 130 triệu và 1,3 lượng vàng, chỉ cần yêu cầu chị Mỹ ra ký công chứng để làm tin. Tình thế cấp bách, ko suy nghĩ nhiều, chị Mỹ làm theo lời bà Hồng và cầm tiền, vàng về để cứu sống con trai duy nhất của mình. Đó là chuyện cách đây hơn 3 tháng.

Như các bác cũng đoán được, sau khi đã có giấy đất của chị Mỹ, bà Hồng đã sang qua tên của mình, và tìm kèo nâng mức vay lên để ăn phần chênh lệch. Bà Hồng đã nhiều lần dẫn các chủ tiền đến trước nhà bà Mỹ để cho xem đất, nhưng có lẽ vì thấy ngay nấm mộ trước mặt tiền nên tất cả đều lắc đầu.

Về phần chị Mỹ, 1 lần vô tình thấy bà Hồng dẫn người lạ đến chỉ chỏ vào nhà mình, nên gọi hỏi bà Hồng. Thì bà Hồng nói rằng chỉ cho ngân hàng xem để có gì giúp chị Mỹ làm hồ sơ vay cho nhẹ lãi. Nữa tin nữa ngờ, nhưng đã trót vào rọ nên chị Mỹ cũng ko hỏi gì thêm. 3 tháng nay, chị Mỹ vẫn đóng lãi đều đặn cho bà Hồng, ghi chú đầy đủ vào 1 quyển vở học sinh, kèm theo chữ ký của bà Hồng.

Đùng 1 cái, chị Mỹ nghe tin bà Hồng là 1 kẻ lừa đảo, chuyên gạt giấy đất của bà con để đem đi cầm cố. Như trên trời rớt xuống, chị Mỹ vội gọi ngay cho bà Hồng, hỏi giấy đất của chị ở đâu, thì bà Hồng nói đang giữ trong tay, khi nào chị Mỹ chuộc thì báo trước 5 ngày để làm hồ sơ là được.

Lúc này chị Mỹ cũng ko thể làm gì hơn, vì chưa có tiền chuộc, nhưng trong lòng vẫn như lửa đốt. Và khi em lên tiếng hỏi đây phải nhà chị Hồng hay ko, thì chị Mỹ đã biết chắc chắn rằng, mình là nạn nhân tiếp theo của bà Hồng.

Chị Mỹ vừa kể vừa kêu trời và khóc. Em cũng an ủi, thôi giờ chuyện cũng đã lỡ rồi, nên giờ chị em mình phải tìm cách gặp được bà Hồng, bắt bả phải chịu trách nhiệm. Còn nếu ko thì đưa ra công an để thưa bả tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, do chị có bằng chứng là Biên nhận tiền đóng lãi có chữ ký của bà Hồng.

Lau nước mắt, chị Mỹ gật đầu đồng ý. Sau đó, chị Mỹ ngỏ lời mượn giấy đất để xem lại. Thoáng suy nghĩ, em trả lời là giấy đất em để ở nhà rồi, nếu chị cần thì cho em Zalo, em sẽ gửi hình ảnh qua, kèm theo hợp đồng sang nhượng có chữ ký của bà Hồng. Chị đọc số Zalo của con gái chị, tên Thư. Em lưu vào và lên xe đi về nhà.

Trên đường về, em suy nghĩ và tổng hợp lại các chi tiết, để xây dựng nên toàn bộ câu chuyện. Lúc này em đã lờ mờ rằng thằng Hậu gòm có vấn đề, nhưng vì vẫn coi nó là người trong nhà, em của cô giúp việc nên ko lẽ nó dám lừa gạt mình.

Em bấm số điện thoại, gọi cho nó, nó bắt máy. Sau khi nghe em kể về mọi chuyện, nó cam kết sẽ tìm ra bà Hồng để làm rõ trắng đen và thu tiền về cho em. Em nghe xong cũng tạm tin.

Vài ngày sau, em có gọi cho chị Mỹ coi có tiến triển gì ko, thì gặp con gái chị là Thư. Thư thông báo là chị Mỹ bị té xe gãy xương đòn, đang chờ mổ. Sau khi hỏi thăm tình hình sức khoẻ của chị Mỹ thì em hỏi mấy nay có liên hệ được bà Hồng hay ko. Thư lên giọng nói sẵng, tôi không biết vụ nợ nần gì hết, anh cho bả vay thì đi kiếm bả mà đòi, tôi ko có liên quan, cũng ko có nghĩa vụ phải kiếm bà Hồng cho anh. Xong cúp máy.

Em sững người, bỏ qua việc em đang tìm cách giúp cho gia đình nó, thì em cũng lớn hơn nó nhiều tuổi. Mà nó dám mở miệng ra nói chuyện với em như vậy. Đúng lúc này thì thằng Hậu gòm gọi cho em, nói rằng đã liên hệ được bà Hồng, và bả cũng gặp ông Thành rồi. Hai người đã chốt thời gian là qua Tết, cụ thể là ngày mùng 10, sẽ có nguồn tiền về và trả cho em. Thằng Hậu gòm cũng cho em số điện thoại mới của bà Hồng và ông Thành.

Lúc này thì em lại vướng vào câu chuyện của bà Liên nên tạm gác vụ việc này lại, để chờ đến mùng 10 xem sao.

Thấm thoát đến mùng 9, em vẫn ko nhận được cuộc gọi nào từ bà Hồng. Em bấm gọi cho chị Mỹ thì chị thông báo vừa mới tái khám vụ gãy xương đòn, và có xin lỗi em vì vụ con bé Thư nó hỗn. Chị cũng nói là có tìm bà Hồng, bả cũng xác nhận là cầm giấy đất cho em, và hẹn mùng 10 sẽ cho chuộc lại. Chị Mỹ tha thiết xin em đừng sang cho người khác vì sợ số nợ tăng lên cao, sẽ ko có khả năng chuộc. Em cũng ậm ừ và chỉ cho chị cách nói chuyện với bà Hồng, rằng em ko nghĩ là bả sẽ ra mặt chuộc giấy đất, vì đến giờ bả vẫn chưa liên hệ với em, cho nên chị Mỹ cứ nói rằng đã có tiền chuộc đất, và đề nghị bả đem giấy đất lại trả cho chị.

Qua ngày hôm sau, chị Mỹ gọi thì bà Hồng lại thoái thác, và lần này bà Hồng nói là có hùn vay với ông Thành, và chờ ông Thành trả tiền cho bả xong sẽ chuộc giấy đất về trả chị Mỹ. Chị Mỹ và Thư cũng có chửi bà Hồng rất nhiều nhưng bả đều ậm ừ rồi cũng thôi.

Em nghe xong chán chẳng buồn hỏi thêm, nên cúp máy. Biết không thể trông chờ nhiều vào chị Mỹ, nên em có gọi cho anh B., nhờ điều tra thông tin về bà Hồng và ông Thành.

---

Bên dưới là ghi âm cuộc gọi của em và chị Mỹ hồi mùng 9 Tết, các bác nghe kỹ giúp em, và cùng đừng thắc mắc vội sao chap này tên là NGƯỜI ĐÀN BÀ “TỘI NGHIỆP” (chữ tội nghiệp trong ngoặc kép). Sau này các bác sẽ hiểu.

LINK CUỘC GỌI:

 

CHAP 15: BẢN CHẤT 1 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Nhiều bác nhắn tin hỏi em về bà Hồng, nên em đăng hình bả, kèm theo nhà cũ của bả lên luôn. Nếu bác nào cũng là nạn nhân thì nhắn tiếp cho em, mình cùng gom lại bàn phương án.

Khoảng 1 tuần sau, anh B. gọi lại cho em, nói đã có thông tin về 2 người này. Bà Hồng đã ly dị chồng hay chồng chết gì đó, lâu rồi em quên mất. 2 người đã có 1 đứa con, còn bả hiện đang cặp với 1 thằng tên Duy, cũng chuyên đi lừa đảo. Thằng Duy bữa hôm trước Tết bị người ta phát hiện lừa đảo, đánh vỡ đầu, phải chạy vào công an trốn.

Bả và thằng Duy hiện đang sống trong 1 nhà trọ ở XXX, do bà Hồng mua lại. Còn căn nhà cũ thì lâu lâu bả mới về, và căn đó cũng đang xảy ra tranh chấp với anh chị em bên chồng. Trước bả mở 1 công ty ngya tại nhà cũ, mục đích là để tạo uy tín và dễ huy động vốn lừa đảo.

Còn ông Thành, quê ở Đồng Tháp, lấy vợ và sống ở Lấp Vò, có 3 đứa con gái. Trước gia đình cũng khá giả, làm bên ngành vật liệu xây dựng. Sau đó xảy ra sự cố vỡ nợ, bị ngân hàng siết nhà cửa, ruộng vườn. Vợ chồng con cái phải cuốn gói bỏ xứ ra đi.

Hiện tại thì ông Thành đang làm Phó giám đốc của 1 công ty ma ở quận Bình Thạnh, TPHCM, có địa chỉ cụ thể gửi em luôn. Mới hôm qua, ổng chở vợ con về Đồng Tháp thì đụng vào 2 con bé học sinh qua lộ, thương tích nhẹ. Ổng bỏ vợ con ở quán café bên đường, sau đó đưa nạn nhân đi bệnh viện. Do xây xát nhẹ thôi, nhưng chụp chiếu các thứ cũng ra mấy triệu. Vét sạch túi vẫn ko đủ tiền, nên ông Thành gọi cho bạn bè ở TPHCM để mượn 3 triệu.

Anh B. gửi cả cho em 1 đoạn ghi âm, ông Thành nói chuyện qua điện thoại vs 1 người. Rằng ông phải chạy từ Đồng Tháp lên TPHCM để vay 3 triệu. Khi người kia hỏi sao phải đi xa vậy, thì ông Thành trả lời rằng, bây giờ phải vay được tiền để đền bù cho người ta, cho dù lên trời ổng cũng phải đi.

Nghe xong đoạn ghi âm, em lặng người với những suy tư.

Thực ra, ấn tượng của em với ông Thành ko có xấu, cả linh cảm cũng vậy. Ổng chưa từng ngang ngược hay có thái độ lươn lẹo. Khi tiếp xúc với em, từng lời ăn tiếng nói đều có vẻ là người có ăn học. Không gian manh xảo quyệt như đám kia. Có thể vì vấp ngã 1 cú chí mạng, vì gánh nặng cơm áo gạo tiền cho gia đình nên nhắm mắt đưa chân.

Suy nghĩ 1 hồi lâu, em bấm số điện thoại mới của ông Thành. Chuông reo, và ổng bắt máy.

Em xưng tên, xong rồi cũng giả bộ hỏi ổng đang ở đâu, sao ko thấy đóng tiền lãi cho em. Ông Thành nói ổng đang vô thầu mấy hợp đồng xà lan cát từ Vũng Tàu, sắp có tiền rồi. Khi làm vài vụ, đủ tiền sẽ về để trả nợ cho em, để chuộc đất về trả bà Hồng. Ổng kêu em yên tâm, ổng hứa là ổng sẽ làm, còn nếu bà Hồng ko trả thì ổng sẽ trả luôn phần bà Hồng, em chuyển giấy đất qua tên ổng, sau này ổng tự giải quyết.

Em kêu ông nói gì thì nói, tôi biết hết rồi, cả quê quán, vợ con ông, và cả việc ông vừa quẹt xe người ta nữa. Em yêu cầu ổng, đầu tiên phải cam kết là ko bao giờ ko nghe máy của em, và đổi số điện thoại thì phải cho em biết (Nghe như con nít hứa với nhau các bác nhỉ, nhưng ông Thành vẫn làm được, tính đến thời điểm hiện tại).

Vụ nợ nần thì vài hôm nữa em sẽ bàn với ổng sau, trước mắt em kêu ổng gửi cho em số tài khoản, em muốn lì xì cho 3 đứa con gái ổng. Ổng im lặng khoảng 10 giây, xong rồi nói Ừ để tôi gửi. Sau đó em chuyển cho ổng 3 triệu, kèm theo lời chúc ổng chí thú làm ăn, gia đình sức khoẻ và sớm dứt nợ nần.

Lát sau, ông Thành nhắn lại 1 tin “Cám ơn chú, lần đầu tiên các con tôi được lì xì. 3 đứa nhỏ mừng lắm. Thực tôi đang rơi nước mắt”

Tiết trời ngày Tết bỗng trở nên mát lạ, phải chăng trong lòng em cũng có chút gì là mùa xuân?

Bẵng đi 1 thời gian sau, lâu lâu em cũng gọi hỏi thăm ông Thành, lúc thì ổng nói mới ký được 1 hợp đồng cung ứng cát với Malaysia, khi thì chuẩn bị giao 1 xà lan cát cho đối tác từ Vũng Tàu đi Singapore, sắp có tiền rồi… Nghe rất vô lý nhưng ổng lại có thể gửi cho em đầy đủ hình ảnh xà lan, đăng kiểm, hợp đồng uỷ thác, chứng thư bảo lãnh… của công ty ổng (đứng tên Phó giám đốc) và cả của đối tác, bản in dấu mộc đầy đủ. Trong đó, con dấu của Việt Nam mình thì dấu tròn, còn con dấu của đối tác Malaysia thì hình vuông, nhìn rất ngộ.

Em thì cũng ko quan tâm lắm, vì chừng nào có tiền vào tài khoản mình rồi mới tin được.

Em không nhớ rõ chính xác thời điểm, nhưng vào khoảng tháng 8/2019. Em giả vờ nói với ổng giờ gia đình tôi đang gặp sự cố, tiền bạc rất kẹt, ông có được bao nhiêu thì gửi cho tôi để tôi còn lo chuyện trong nhà. Ổng ừ ừ, nói đang làm thủ tục để công chứng 1 miếng đất, nhận được tiền hoa hồng khoảng 50tr, sẽ chuyển hết cho em. Em cũng hối ổng nhanh nhanh, vì đang cần gấp.

Hôm đó, theo như ổng hẹn là ngày ra công chứng. Em còn nhớ đó là ngày giỗ của bà ngoại em. Sáng em gọi hỏi thì ổng nói người ta hẹn đầu giờ chiều. Em cũng ko gọi nữa, mà vào nhậu với các chú bác trong nhà. 14h, em gọi lại thì ổng nói là làm xong rồi, nhưng mà hoa hồng chỉ được có 20tr thôi, ổng gửi em trước rồi vài bữa nữa kiếm kèo khác gửi thêm được ko?

Em thì chẳng hy vọng gì đâu, nhưng cũng nói ông gửi lẹ đi, được nhiêu hay nhiêu, sau này gửi tiếp. Xong em ra bàn nhậu tiếp. Lúc này bia đã ngấm, ngà ngà say rồi thì bỗng nhiên điện thoại ting ting, báo có 20tr.

Em cực kỳ ngạc nhiên, đến ko thể tin được vào mắt mình. Lát sau, em mỉm cười, trong lòng cực kỳ sảng khoái.

Ko phải vì bia rượu, cũng ko phải có thêm 20tr, mà vì em đã ko nhìn lầm 1 con người.

 

CHAP 16: QUAY XE

Nắm được thông tin bà Hồng, em cũng có lên nhiều kế hoạch, nhưng đa số đều không khả thi, vì ko có đủ thời gian để theo đuổi (vì vướng bận các vụ khác), nên em đành liên hệ lại chị Mỹ.

Em soạn cho chị Mỹ tờ đơn tố cáo, lên tận nhà chở chị Mỹ đi in ra, ký tên vào, kèm theo bản photo nhận tiền lãi của bà Hồng, và gửi cho phòng cảnh sát điều tra. Tuy nhiên, phòng không nhận vì lý do đơn chưa thể hiện rõ nội dung và đúng quy trình. Em cũng nhận ra sơ suất, nhưng sáng đi có hẹn với anh B. có việc nên em chỉ chị Mỹ sửa lại, rồi dặn dò các đường đi nước bước, không quên nhắc đi nhắc lại rằng chị phải cố gắng tìm ra bà Hồng, giữ bà lại rồi kêu công an xuống làm việc.

Xong về gặp anh B. Anh B hỏi thăm em vụ bà Hồng, và kêu em nhanh chóng sang tên qua em đi để đảm bảo quyền lợi. Anh cũng giải thích nhiều nhưng em làm biếng gõ quá, cơ bản là đi đường nào thì mình cũng nên cầm cán.

Thế là em đi vác hồ sơ đi sang tên, và biết thêm 1 quy trình sang nhượng đất ruộng.

Đầu tiên, em đến phòng Quản lý đất đai địa phương bà Mỹ, thì họ giải thích là pháp luật quy định khi mua đất ruộng thì phải có xác nhận sẽ canh tác và có nguồn thu nhập từ đất ruộng. Và họ chỉ chứng khi có xác nhận tương tự từ địa phương của em. Thế là em quay xe về lại. Hôm sau ra phường, thì anh cán bộ cũng hướng dẫn giống vậy, và nói phải có xác nhận địa phương mua đất trước, rồi họ mới chứng cho em. Em định quay xe tiếp thì bỗng 1 luồng ánh sáng chân lý cực mạnh chiếu từ trên cao xuống, rọi thẳng vào trán em, khai mở ra con mắt thứ 3 và em hiểu ra mọi chuyện. Em nhỏ nhẹ từ tốn hỏi thăm anh ấy có khát nước ko, và mời anh uống “cà phê”. Anh vừa dùng cà phê xong thì em cũng lên xe, trong tay có giấy xác nhận rằng em là nông dân chính hiệu.

Cũng bằng thứ nước thần thánh ấy, em cũng đã được 1 địa phương xa lạ xác nhận có thâm niên bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Hí hửng cầm bộ hồ sơ khá đầy đủ, em quay xe về phòng Quản lý đất đai, bấm số và ngồi đợi tới lượt.

Tiếp em là 1 anh trai trung niên, xem xét hồ sơ khá kỹ và hỏi em sao có xác nhận nhanh vậy, kèm theo nụ cười hé môi. Nhìn xuyên qua hàm răng trắng tinh như bắp luộc, em thấy rõ lưỡi anh khô lắm. Thương anh, chắc đi làm cả ngày, ko có đủ thời gian uống nước, nên em mạn phép mời anh dùng cà phê, xong cầm giấy hẹn, quay xe ra về.

Vài ngày sau, em lên nhận thông báo, và qua kho bạc để hoàn thành nghĩa vụ công dân. Tiếp em là các em gái xinh xắn, mặc váy ngắn nhưng ko cười tươi bằng nhân viên Thế giới di động, cũng ko mời em sử dụng thử sản phẩm. Chìa ra tờ giấy khai thuế, em bỗng giật mình vì có 1 khoản thu khác cũng khá nhiều. Em hỏi lại thì được biết, khi sang nhượng mà có hợp đồng uỷ quyền thì phải đóng thêm 1 khoản thuế nữa. Cực chẳng đã, em phải mượn em gái xinh xắn ấy ít tiền, để đóng cho đủ phần thuế, hẹn khi nào thu được nợ sẽ hoàn trả lại

Sau khi cầm trên tay tờ giấy đất, lúc này đã có ghi tên em trên đó rồi thì em tìm đến ông luật sư T. Nghe em trình bày tất cả sự vụ, ông luật sư đưa ra cho em các giải pháp khả dĩ nhất thời điểm hiện tại như sau:

  1. Đề nghị chị Mỹ tập trung các người bị bà Hồng lừa đảo, tập trung đơn kiện và tổ chức tố cáo tập thể, để toà án và công an nhanh chóng xem xét và thụ lý. Nếu cần có thể nhờ thêm truyền thông vào cuộc.
  2. Bán kèo này cho 1 bên thu mua nợ, họ sẽ tự xử lý, mình thì “Của đổ hốt lại”
  3. Làm việc với chị Mỹ, đề nghị chia đất ra làm 2 phần, 1 phần ở và giữ mộ, 1 phần kêu bán để hoàn vốn cho em.
  4. Đưa ngân hàng vào thẩm định, sau đó đi vay thông qua 1 pháp nhân. Phần pháp nhân đó sẽ đóng lãi phần chênh lệch, chị Mỹ đóng lãi phần 130tr và 1,3 lượng vàng.
  5. Tống cư chị Mỹ. Nhưng cả em và ông T đều không khuyến nghị giải pháp này.
  6. Thưa ra toà để yêu cầu chị Mỹ giao đất. Lúc đó chị Mỹ bắt buộc phải kéo bà Hồng vào cuộc. Bà Hồng phải kéo ông Thành (hoặc xử vắng mặt), cái này em nắm thế chủ động, nhưng chị Mỹ có khả năng sẽ bị mất đất vì em đang “ngay tình”.

Nhưng ông T nhắc em rằng dễ nhất là kêu chị Mỹ đi tố cáo bà Hồng ra toà, lúc đó toà sẽ kêu gọi nhân chứng và người liên quan. Em sẽ đứng ra tung bằng chứng, buộc bà Hồng phải trả nợ cho em và trả giấy đất cho chị Mỹ.

Giải pháp này bắt buộc chị Mỹ phải chủ động theo đuổi sự vụ. Em chỉ đứng sau hỗ trợ đường đi nước bước, nếu cần thì có thể mời chị Mỹ đến văn phòng ông T để nghe tư vấn trực tiếp.

Ông T lưu ý với em, rằng mình đừng nên thương người quá, vì có thể người ta đang âm mưu lật kèo, hoặc lời ra tiếng vào sẽ làm lung lay định hướng của họ

Và em đang ở thế “ngay tình”, pháp luật sẽ bảo vệ quyền lợi cho em nên cũng ko nên nhẹ nhàng với chủ đất, không thì sẽ xảy ra trường hợp họ tưởng họ đúng, cộng thêm nghe lời xúi dục sẽ quay sang trở mặt với em.

Sau khi rời khỏi văn phòng ông T, em bấm điện thoại gọi nhắc chị Mỹ làm theo. Chị Mỹ ậm ừ rồi tắt máy.

Bẵng đi cả năm trời, em bị cuốn theo các sự vụ phức tạp, cần giải quyết gấp hơn nên cũng không liên lạc với chị Mỹ.

Một ngày nọ em tiện đường nên ghé qua nhà chị Mỹ. Chị Mỹ không có nhà.

Tiếp em là 1 con bé cao 3m bẻ đôi, mặt tròn và có cặp mắt sắc lẹm. Đó là Thư, con gái bà Mỹ.

Thư nói rằng nó ko biết gì về vụ em cho bà Hồng vay, em cho vay thì em đi kiếm bà Hồng làm gì làm, ko có liên quan đến nhà nó. Em hơi chưng hửng, quái, con nhỏ này sao mà vẫn còn láo vậy?

Quay xe về, em gọi lại cho chị Mỹ để hỏi thăm tình hình. Cả năm qua chị Mỹ ko có động tĩnh gì, nếu mà có 1 cái gì đó thay đổi, thì đó chính là thái độ và giọng nói của chị.

Chị nói rằng chị phải đi làm thuê làm mướn kiếm sống, đâu thể đi rình bắt bà Hồng mãi được. Công an cũng có nói rằng có rất nhiều người thưa bà Hồng rồi, nhưng chưa thụ lý. Chị thì đang phụ bán quán café, nhưng chủ quán khó tính, với dạo này gần Tết nên ko cho nghỉ nên coi như bất khả kháng. Và hẹn em qua Tết tính tiếp.

Nghe trong điện thoại chị Mỹ nức nở nên em cũng ko nói nhiều, chỉ dặn dò thêm và hẹn qua Tết bắt tay vào công chuyện.

LINK CUỘC GỌI:

Qua Tết, em liên hệ lại với chị Mỹ thì chị nói đang phụ việc ở 1 quán café, hẹn em ngày rằm sẽ cùng em ra văn phòng ông T để nghe tư vấn. Ngày đó em bận nên hẹn lại trước 1 ngày, là ngày thứ Sáu. Em cũng OK.

Có điều chị Mỹ kêu em phải ghé rước chị ấy. Em công việc lu bu nhưng cũng nói là để sắp xếp.

Xong em gọi cho ông T để đặt lịch hẹn, thì ổng OK. Xong ông T nhắc em rằng, dù đó là cách cơ bản nhất nhưng vụ việc cũng có thể kéo dài hàng năm trời, thậm chí hơn, do ông Thành (người liên quan) đã bỏ trốn, và bà Hồng cũng ko có ở nơi cư trú. Cho nên đây là 1 vụ án phức tạp, và sẽ phát sinh rất nhiều người liên quan nữa. Em thử hỏi chị Mỹ xem, có đồng ý giải pháp thứ 3 hay không, tách mảnh đất ra làm 2 phần, 1 phần ở và giữ mộ, 1 phần bán để trả dứt nợ.

Hôm sau, em gọi lại cho chị Mỹ, nói về giải pháp 3. Chị Mỹ không đồng ý. Em đưa ra tiếp giải pháp thứ 4, đưa 1 pháp nhân đứng ra vay, hàng tháng chị Mỹ đóng lãi phần tiền chị nợ.

Chị Mỹ trả lời luôn là giờ chị Mỹ chỉ trả nợ phần tiền 130 triệu và 1,3 lượng vàng (khoảng 200tr), xong em trả giấy đất lại cho chị. Còn tiền bà Hồng mượn em thì em tự chịu. Muốn gì thì ra pháp luật rồi tính.

Lúc này em đã nghe mùi trở mặt rồi, và em cũng đoán được nguyên nhân.

Em tung bài ngữa luôn là bà Hồng đã từng chủ động liên hệ với em để xin chuộc lại với giá 400tr. Mục đích là để sang qua 1 kèo khác. Em trả lời luôn là không đồng ý, vì chưa đủ tiền bà Hồng nợ em, và làm vậy thì chị Mỹ lại theo 1 lần chết giấc (cũng 1 phần em không tin được lời bà Hồng nói). Xong chị Mỹ lên giọng nói là chị cũng cố gắng để hợp tác mà, chứ có bỏ bê gì đâu. Em nghe chán hẳn, biết rằng chị Mỹ đã có nghe lời tác động ra vào của bà con, hàng xóm, và thậm chí là bơm đều từ bà Hồng “nhà chị, chị cứ ở, khỏi lo trả nợ, nó cầm tờ giấy đất đó cũng có làm được gì mình đâu”

Em nhớ lại câu nói của ông luật sư T “Không phải người nghèo nào cũng đáng thương”.

LINK CUỘC GỌI (2 cuộc gọi):

Sau đó, chị Mỹ cũng ko gọi em để ra gặp ông T. Nên em cũng thôi, bắt đầu chủ động tự chọn giải pháp cho sự vụ. Còn giải pháp nào thì em xin giữ bí mật, vì nói trước bước không qua.

...

Bonus cho các bác cuộc gọi em vừa gọi cho ông Thành, hỏi thăm tình hình. Viết lại chuyện cũ, bổng buồn buồn nhớ lại ổng nên gọi, vẫn những dự án, những hứa hẹn như năm nào.

Hành trình của em vẫn còn lắm gian nan…

LINK CUỘC GỌI:

Em sẽ update khi có tiến triển của các vụ đã kể là bà Liên và bà Hồng.

BẠN ĐANG CẦN HỖ TRỢ VỀ WEBSITE & MARKETING ONLINE!

Điền ngay thông tin bên dưới để được hỗ trợ ngay lập tức:

Anh Tâm Nguyễn (TP.HCM) vừa đăng ký Chị Lieu Ngoi (Long An) vừa đăng ký Chị Chau Nguyen (Tiền Giang) vừa đăng ký Anh Minh Châu (Hà Nội) vừa đăng ký Anh Hoàng Duy (Nam Định) vừa đăng ký Anh Văn Phú (Bình Định) vừa đăng ký Anh Thành Long (Vũng Tàu) vừa đăng ký Anh Trần Long (TP.HCM) vừa đăng ký Anh Trần Duy (TP.HCM) vừa đăng ký Anh Lê Bảo (Đồng Nai) vừa đăng ký Chị Lê Giang (Bình Dương) vừa đăng ký Chị Thanh Nguyệt (Quảng Bình) vừa đăng ký Anh Thanh Giang (Đà Lạt) vừa đăng ký Chị Nguyễn Hòa (Đồng Tháp) vừa đăng ký Anh Huỳnh Bảo (Biên Hòa) vừa đăng ký Chị Châu Liêm (TP.HCM) vừa đăng ký Anh Bửu Lê (Tây Ninh) vừa đăng ký Chị Trinh Nguyễn (TP.HCM) vừa đăng ký Anh Văn Cương (Quảng Trị) vừa đăng ký Chị Thanh Huệ (Nha Trang) vừa đăng ký Chị Thu Thảo (Hà Nội) vừa đăng ký Chị Minh Thư (TP.HCM) vừa đăng ký Anh Jose Breda (USA) vừa đăng ký

Liên hệ